---
story: "Ngày Tôi Thu Hồi Lại Căn Nhà Cho Gia Đình Họ Mượn"
chapter_number: 3
chapter_title: "Giọng Quen Trong File Ghi Âm"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1405
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/ngay-toi-thu-hoi-lai-can-nha-cho-gia-dinh-ho-muon-ai-103/chuong/3"
---

# Chương 3: Giọng Quen Trong File Ghi Âm

*Tác phẩm: [Ngày Tôi Thu Hồi Lại Căn Nhà Cho Gia Đình Họ Mượn](https://meocondoctruyen.com/truyen/ngay-toi-thu-hoi-lai-can-nha-cho-gia-dinh-ho-muon-ai-103)*

Bảy giờ sáng, điện thoại tôi có hai tin nhắn cùng lúc. Một của chuyên viên Hà, Trung tâm Giao dịch: giấy mời đối chiếu hồ sơ gốc đã phát hành, chín giờ thứ Bảy, mang theo bản chính, hai bên cùng có mặt. Một của Thẩm Dao: "Chị Hai, cô Lưu muốn gặp chị riêng trước, nói rõ ràng là xong hết. Em dẫn đường cho."

Tôi đặt hai tin nhắn cạnh nhau và thấy bức tranh tự nó ghép lại: người đứng sau lưng con bé chính là người vừa ký vào cái hẹn với trung tâm.

Buổi sáng, tôi làm lớp thứ nhất của bộ hồ sơ: giấy tờ chủ quyền. Hợp đồng mua bán đứng tên Thẩm Ngưng. Sổ hồng nằm trong két sắt phòng làm việc nhà tôi, chưa ai chạm tới. Trích lục thửa đất xin bản điện tử lúc nửa đêm, mã xác thực in lề phải, gửi về email đúng mười phút sau.

Lớp thứ hai là dòng tiền. Tôi ra ngân hàng, xếp số hai mươi tư, đợi tới khi nhân viên đóng dấu điện tử lên ba trang sao kê: khoản đặt cọc chuyển một lần cho chủ đầu tư, mười bốn kỳ trả góp đúng ngày mùng năm, khớp tới nguyên cuối cùng với hợp đồng. Chị ấy hỏi có cần sao y để nộp đâu không. Tôi nói có. Chị đóng thêm hai bản, không hỏi vì sao mắt tôi khô rang.

Về nhà, tôi mở tệp "1206". Chín dòng cũ nằm ngay ngắn. Tôi gõ thêm dòng thứ mười, thứ mười một, đánh dấu thư mục chứa ảnh chụp màn hình mấy tin họ hàng gửi từ sáng qua — ba cuộc gọi dây chuyền, cùng một kịch bản, khác mỗi giọng người nói. Lưu hết. Không xóa cái nào.

Chín giờ, tôi sang căn 1206 lấy đồ nhờ thợ khóa mở giúp — ổ mới, chìa bên phe cô Lưu, nhưng sổ hộ khẩu và đống giấy tờ tùy thân của tôi vẫn kẹt trong đó từ bữa tiệc. Cửa vừa hé đã thấy bóng Thẩm Dao lấp ló sau thang máy, tay xách túi chè, mặt cười sẵn như học thuộc câu chào.

"Chị Hai! Cô Lưu dặn em chờ chị, mời chị ra quán nước nói chuyện cho rộng."

Con bé lái xe rất vững, nhưng đi đường vòng. Lẽ ra quán cô Lưu ngồi phải hướng tây, nó lại đánh tay lái sang phía đông, chỗ dãy logia nhiều người qua lại — nơi tiện để một cuộc "hòa giải" trông giống hòa giải thật. Suốt đường, những câu hỏi bọc trong giọng quan tâm lần lượt được thả ra:

"Chị định nộp những gì cho trung tâm?"

"Giấy tờ."

"Chỉ giấy tờ thôi ạ? Người ta bảo chị còn ghi âm nữa."

"Ai bảo em?"

Nó cười, lật quai túi chè. "Em nghe loáng thoáng thôi. Chứ em thì em bênh chị. Cô Lưu khó tính thật, nhưng xét cho cùng cũng vì thằng Duật An chưa có vợ."

Tôi giả vờ nhìn ra cửa kính, gật gù nghe nó kể chuyện hồi nhỏ cô hay dắt hai chị em đi chợ. Rồi tôi thở dài, hạ giọng vừa đủ để tường bê tông không nuốt mất chữ:

"Chị có ba lớp. Giấy tờ chủ quyền, sao kê ngân hàng, với ghi âm. Cái camera hành lang chị gắn hôm kia quay được cảnh có người đưa phong bì cho cô Lưu. Chị định bật cho trung tâm nghe trước, coi như thủ tục."

Thẩm Dao im hai nhịp. Bàn tay đang đánh lái vỗ nhẹ lên vô-lăng một cái, rất nhanh.

"Chị cẩn thận quá à," nó nói, giọng vẫn ngọt. "Thôi, ra quán uống nước rồi về."

Cuộc gặp ở logia kéo dài hai mươi phút. Cô Lưu khóc trước khi tôi kịp ngồi xuống, khăn giấy xoắn thành một cục ướt. Tôi uống hết nửa ly trà, nghe bà lặp lại bài "người một nhà", rồi đứng dậy: "Thứ Bảy, chín giờ, trung tâm khu đô thị. Ai thiếu, biên bản ghi ai vắng mặt."

Cô Lưu nín khóc giữa câu. Trên đường về, Thẩm Dao nhắn cho tôi hai biểu tượng trái tim, kèm "chị ngủ chưa".

Tối, tôi xem lại camera hành lang. Căn 1206 có lối đi riêng xuống thang bộ nội khu, đoạn đó thuộc phần hành lang tôi đứng tên sử dụng; ống kính tôi cho lắp hướng ra cầu thang, không chếch vào cửa sổ phòng ngủ nhà ai. Tua nhanh đến phút thứ bốn mươi hai thì dừng.

Mười giờ sáng nay, ngay sau lúc tôi rời căn 1206. Cô Lưu từ thang máy bước ra, tay xách túi vải. Thẩm Dao đi sau, mặc đúng cái áo khoác xám, cầm chiếc phong bì trắng nhỏ bằng bao thư tiền mừng. Nó đưa. Cô nhận, rút trong túi vải ra một tập giấy dúi vào tay nó. Bốn mươi giây. Micro thu được ba câu:

"— bản gốc giữ trong tủ khóa rồi, đừng lo."

"Chị ấy có nói gì không cô?"

"Nó hẹn thứ Bảy. Mày cứ ngọt như mọi khi là xong."

Tôi tua lại hai lần. Hình càng chậm, mặt Thẩm Dao càng rõ: nó cười, nghiêng đầu, nắm cổ tay cô Lưu làm nũng. Tập giấy cô dúi cho nó, tôi phóng to: mép trên lộ một góc ô vuông kẻ ngang, cỡ chữ, độ dày mực — giống bản photo giấy cam kết giả đang nằm trong cặp tôi.

Thì ra buổi "hòa giải" ban trưa là một chuyến đi dò. Ba lớp hồ sơ tôi nói ngoài miệng, con bé mang về nguyên văn; đổi lại, tôi cho nó một chi tiết không có thật: camera quay cảnh đưa phong bì. Camera chỉ lắp hôm kia, còn cảnh trong máy là của sáng nay — nếu phe cô Lưu đem đối chiếu mốc thời gian, kẻ đưa tin tất lộ. Kẻ đi dò mà báo sai nguồn, phen này hai phe tự nghi nhau.

Còn một điều tôi chưa hiểu thì không cần hiểu vội: ai cầm bút viết thêm dòng vĩnh viễn trên tờ giấy mượn. Nét nghiêng trái, non tay, vết mực lo góc dưới phải. Để dành. Thứ Bảy, người ngồi ghế đối diện sẽ tự trả lời.

Khuya, tôi bật file ghi âm dài nhất — đoạn ghi hôm tiệc tan, cả đám đông chen trong phòng khách 1206. Tiếng bát đĩa, thuốc lá, tiếng cô Lưu khóc. Rồi một đoạn nhỏ ít ai để ý, hai giọng đàn ông cạnh bàn thờ cúng:

"...con bé họ Thẩm ấy, giàu vậy mà tính toán từng đồng."

"Sổ tiết kiệm, hai căn cho thuê, tôi nghe nói hết. Với cả cái két sắt trong phòng làm việc nó để gì, có người còn kể..."

Câu cắt ngang vì có người chen vào hỏi thăm. Đủ rồi. Tôi ghi chú dòng thứ mười hai: thông tin cá nhân của tôi có nguồn rò, mạch rò chạy từ trong nhà ra bàn tiệc. Tôi nhớ ra hai năm trước, có một lần đang ở sân bay, điện thoại hết pin, tôi đọc mật khẩu két cũ cho một người nghe hộ để nhờ mẹ kiểm tra giúp xấp giấy tờ. Người đó giờ đã có mặt trong danh sách triệu tập, dù chẳng ai mời.

Tôi mở khung chat của Thẩm Dao, gõ: "Hôm nay cảm ơn em đã dẫn chị đi. Ngủ sớm."

Gửi xong, tắt đèn bàn. Màn hình đen phản lại mặt tôi, không buồn, không giận, chỉ hơi lạ vì nhận ra mình chờ sáng thứ Bảy như chờ một cuộc họp đã chốt chương trình. Két sắt trong phòng làm việc kêu tách một tiếng rất nhỏ khi nhiệt độ xuống thấp. May mà tôi đã đổi mật khẩu từ hôm qua.

Sáng thứ Bảy, tôi xếp hồ sơ vào cặp theo thứ tự: giấy tờ chủ quyền, sao kê, USB chứa ghi âm và video, hai bản photo tờ giấy cam kết giả, vé máy bay điện tử in màu còn dấu soi an ninh. Trước khi ra cửa, tôi mở lại giấy mời trên điện thoại. Mục thành phần triệu tập phía phe cô Lưu, ngoài ba cái tên in máy, có một dòng viết tay bằng bút bi xanh.

Nét nghiêng trái, non choẹt, vết mực lo ở cuối chữ: Thẩm Dao.
