---
story: "Ngày Tôi Thu Hồi Lại Căn Nhà Cho Gia Đình Họ Mượn"
chapter_number: 2
chapter_title: "Tờ Giấy Tên Tôi, Ngày Tháng Không Thuộc Về Tôi"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1311
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/ngay-toi-thu-hoi-lai-can-nha-cho-gia-dinh-ho-muon-ai-103/chuong/2"
---

# Chương 2: Tờ Giấy Tên Tôi, Ngày Tháng Không Thuộc Về Tôi

*Tác phẩm: [Ngày Tôi Thu Hồi Lại Căn Nhà Cho Gia Đình Họ Mượn](https://meocondoctruyen.com/truyen/ngay-toi-thu-hoi-lai-can-nha-cho-gia-dinh-ho-muon-ai-103)*

Bảy giờ mười hai phút sáng, điện thoại báo cuộc gọi thứ nhất. Người gọi là thím cả bên họ nội, giọng niềm nở như vừa trúng số.

"Tiểu Thẩm à, nghe nói mày đòi nhà cô Lưu?"

"Con chỉ về xem cái ổ khóa."

"Ổ khóa gì, người ta ở đó ba năm rồi, nuôi dạy cháu chắt trong đó. Mày giật lại cái nhà, tiếng nó để đâu?" Thím hạ giọng, như thể thương hộ cả đứa con gái tôi chưa ra đời. "Thôi, tha cho người ta một bước, phúc còn lâu dài."

Tôi cảm ơn, cúp máy. Chưa kịp đặt điện thoại xuống, màn hình lại sáng. Bác hai. Cùng câu mở đầu, khác mỗi cách than.

"Cô Lưu khóc cả đêm qua, bảo có lòng nuôi cháu giúp mày mà giờ bị đuổi. Nợ nần nhà người ta chưa xong, mày nỡ à?"

"Nợ của ai ạ?"

"...Thì nợ chung họ hàng. Một chữ tình nghĩa thôi mà, tính toán mãi."

Cuộc thứ ba đến lúc tôi ra khỏi thang máy, là một cô họ xa tôi phải nhìn tên lưu trong máy mới nhớ mặt. Cô này không vòng vo: đưa giấy cam kết ra rồi, mày còn đòi gì nữa.

Tôi đứng lại giữa sảnh. "Con chưa từng thấy giấy nào."

"Thì người ta giữ hộ cho chắc. Mày cứ sang đây khắc rõ."

Ba cuộc gọi, ba người khác nhau, cùng một cái kết. Tôi không hẹn ai, nhưng buổi chiều nay cả họ sẽ biết tôi đã im lặng thế nào trước tờ giấy mà chính mình chưa từng trông thấy.

Cô Lưu thì không cần điện thoại. Cô nhắn một tin duy nhất, dài hơn cả ba cuộc gọi cộng lại: chiều nay rảnh thì sang uống nước, có mấy bà trong khu hỏi thăm cháu. Kèm tấm ảnh mâm trà trên bàn đá ngoài logia — nào sen sấy, nào mứt gừng, bày như tiếp khách quý.

Tôi sang. Khách thì phải đến khi được mời, nhất là khi người mời đang dựng sẵn sân khấu.

Sáu bảy bà đã ngồi thành vòng, Trịnh thẩm chiếm ghế trung tâm như chủ tọa. Thấy tôi, bả đặt chén xuống, cười hiền hậu.

"Đây, nhân vật chính đây rồi. Bà con ơi, cô Thẩm đứng tên giùm căn 1206 đấy. Mẹ cô ấy nhờ gửi tạm từ hồi các cụ còn sống."

Vài tiếng "ồ" kéo dài. Có bà nhìn tôi bằng ánh mắt vừa thương vừa trách, kiểu thương kẻ vô ơn.

"Ai đứng tên giùm ạ?" tôi hỏi.

"Thì mẹ cháu với chồng bà ấy. Căn nhà ngày xưa bố mẹ cháu mua, thiếu thủ tục, nên để vào tên cháu cho tiện." Trịnh thẩm đếm trên tay, như đọc bảng kê đã học thuộc. "Chuyện cả khối này người ta biết. Chỉ mình cháu không chịu nhận."

Tôi rút điện thoại, mở tệp "1206 — hồ sơ", lật tới tấm thứ tám: sổ hồng nằm trên bàn, góc túi vải không sờn, metadata ghi tối hôm qua. Tôi xoay màn hình cho bà ngồi cạnh xem.

"Bà cầm lên được không ạ? Cầm thử xem sổ có nặng hơn lời kể không."

Bà kia rụt tay lại. Trịnh thẩm ho một tiếng, quay sang khen mứt gừng nhà cô Lưu ngon. Câu chuyện đổi hướng nhanh như người ta trở cờ. Nhưng tôi thấy hết: bốn năm cái điện thoại trong vòng tròn ấy đã mở ra, và bây giờ chúng đang truyền đi những dòng nhắn nhỏ.

Cô Lưu từ bếp ra, mắt đỏ sẵn một nửa, tài tình ở chỗ đỏ đúng lúc chứ không đỏ sớm.

"Cháu ơi," bà đặt tay lên mu bàn tay tôi, ấm và ẩm mồ hôi, "cô biết cô sai. Cô cho ở nhờ ba năm, hóa ra thành cái tội. Cái nhà ấy cô có ham gì đâu, cô chỉ thương Duật An nhà cô chưa có vợ, cưới hỏi xong không lẽ dắt vợ đi thuê trọ. Người một nhà, nhẽ ra cháu lo cho nó."

"Dạ, cháu lo bằng cách vẫn để cô ở đây ba năm rồi."

"Thì cháu cho nó danh chính. Nó có nhà, cô có chỗ nhang khói. Cháu đi lấy chồng, mang theo cả căn nhà đi, ích gì."

Tôi rút tay khỏi cái nắm ấy, chậm rãi. "Cô nói có giấy cam kết của cháu. Cho cháu xem."

Bà đứng dậy, vào buồng, lâu đến mức Trịnh thẩm phải gãi má hộ. Khi trở ra, bà cầm một trang giấy trắng kẻ ngang, mép hơi cong vì gấp tư nhiều lần.

"Từ hồi du học cơ. Chính tay cháu viết, ký hẳn hoi."

Tôi nhận. Tay tôi không run; tôi tự kiểm tra điều đó bằng cách đếm nhịp thở của mình.

Giấy viết bằng bút bi đen. Nội dung vài dòng: tôi tự nguyện giao căn hộ 1206 cho cháu trai Thẩm Duật An làm nhà cưới vợ, không rút lại, không đòi bồi hoàn. Dưới cùng là hai chữ "Thẩm Ngưng" nghiêng trái, nét non, dấu nhấn mạnh ở chữ cuối, và một vết mực lo nơi cổ tay tì xuống.

Nét giống tôi đến mức tôi phải nhìn lại hai lần. Giống kiểu người ta luyện theo ảnh chữ ký, bắt được khung xương mà chưa kịp bắt được cái lười ở nét rê.

Ngày tháng đề phía trên: hai mươi hai tháng Ba, năm tôi còn học ở nước ngoài.

Tôi lật mặt sau. Không có gì thêm. Tôi đặt tờ giấy xuống bàn trà, úp mặt có chữ ký xuống dưới, như sợ kiến bò lên ăn mất.

"Cô Lưu," tôi nói. "Chiều mai tôi mang tờ này sang Trung tâm Giao dịch của khu, nộp đơn đối chiếu hồ sơ gốc và giám định nét chữ. Khu có quy trình nội bộ, người ta làm miễn phí, có biên bản đóng dấu."

Cả bàn trà khựng lại. Nồi nước sôi réo ngoài bếp, không ai nhắc ai tắt.

"Làm ầm lên để làm gì..." Dượng Thẩm định đứng dậy rồi lại ngồi, quên luôn câu mình định nói.

"Để biết tờ nào thật," tôi nói. "Tờ trên tường hay tờ trong tủ. Với lại bản gốc giấy mượn nhà đang ở tủ có khóa của cô, chiều mai tôi cũng xin cô mở cho xem một lượt."

Cô Lưu ôm bụng ngồi phịch xuống ghế, kêu trời một tiếng rất to. Trịnh thẩm cầm chén nước quay mặt đi uống, uống xong mới nhớ là chưa thổi.

Trước khi về, tôi xin phép photo tờ cam kết ngay tại bàn. Cô Lưu gạt tay bảo photo thì photo, chữ của cháu mày sợ gì. Máy photocopy nhà văn phòng khu in hai bản, bản thứ hai tôi cất vào cặp, mặt úp xuống.

Về tới nhà, tôi bật đèn bàn, xếp hai bức ảnh cạnh nhau trên màn hình: tờ A3 treo tường chụp tối hôm qua, và tờ giấy cam kết hôm nay. Nét nghiêng trái, vết mực lo, cổ tay tì giấy — cùng một bàn tay.

Rồi tôi mở ngăn kéo, lôi ra cuốn hộ chiếu cũ, lật tới thị thực đóng dấu ra vào. Hai mươi hai tháng Ba năm ấy, tôi đang ở nước ngoài, có vé máy bay điện tử, có ảnh check-in thư viện trường đăng lên mạng xã hội, có cả email tôi gửi cho mẹ lúc hai giờ sáng giờ địa phương.

Tôi gõ thêm dòng thứ chín vào tệp hồ sơ:

"Giấy cam kết: ngày 22/3, tôi không có mặt ở Hân Thành. Đã sao lưu vé, hộ chiếu, ảnh, email."

Ngoài cửa sổ, đèn khối Lan Viên bật lên từng ô. Ở một ô tầng dưới, tôi thấy bóng cô Lưu đi qua đi lại trước logia, điện thoại áp sát tai, không ngừng tay.
