---
story: "Linh Khí Chân Nguyên"
chapter_number: 5
chapter_title: "Chín nhánh chia nguồn"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1458
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/linh-khi-chan-nguyen-ai-62/chuong/5"
---

# Chương 5: Chín nhánh chia nguồn

*Tác phẩm: [Linh Khí Chân Nguyên](https://meocondoctruyen.com/truyen/linh-khi-chan-nguyen-ai-62)*

Canh hai, gió trong thung lũng đứng lại.

Không phải gió hết thổi. Là nó nín. Đám đệ tử tuần khe bên trận vây Huyền Thiên Các về sau kể lại, khoảnh khắc ấy chó sủa ran rồi im bặt cả dải hạ du, như có bàn tay ấn lên cổ cả thung lũng. Dưới hố linh tuyền trơ đáy, mặt nước khẽ rung một vòng. Rồi hai vòng. Chậm, đều, như nhịp thở của người vừa thoát cơn ngạt.

Nghiêm Chử là kẻ đứng gần nhất khi mạch mở.

Trận Tỏa Nguyên một trăm lẻ tám trận kỳ vẫn cắm quanh hố từ rạng sáng. Ông ta ra lệnh thu từng cây, mỗi cây nhổ lên là một tiếng đá kêu răng rắc dưới chân. Tới cây thứ năm mươi thì không cần lệnh nữa — chính mặt đất đẩy chúng lên. Rễ u dưới lòng đất co giật, rồi bật.

Cột linh khí dựng từ đáy hố. Không bắn tung tóe như đêm mạch thức giấc lần đầu; nó dựng thẳng, trong veo, cao quá ngọn tùng, đến đỉnh thì tự tách. Một thành ba, ba thành chín. Chín dòng khí mang hơi nước mát rượi tỏa ra chín hướng, men theo chín linh tuyến cũ mà di bút họ Lâm đã vẽ bằng mực từ ba mươi năm trước, đổ dồn về phía hạ du.

Chín nhánh. Đủ số cho ba thôn, mỗi thôn ba nguồn.

Linh vũ rơi xuống bờ bãi. Hạt nước to hơn mưa, rơi trúng đá nghe lách cách, tan thành mùi cỏ non. Đá ven hố rạn nứt hình vân tay bao nhiêu ngày, giờ lành miệng ngay trước mắt người trông, vết khép dần như da non liền sẹo. Khối u kết ngàn năm nằm ở long nhãn phía tây, chỗ duy nhất còn sót lại, mềm nhũn ra, rã thành nước trong, chảy ngược xuống lòng đất. Lần này không ai chặn đường nó.

Bách Lý Tam Kê đứng giữa mưa linh khí, hai tay buông thõng. Quầy đo linh nhũ của hắn ướt đẫm, kim chỉ quay cuồng rồi đứng hẳn ở vạch thấp nhất — cái vạch nghĩa là nguồn này không định lượng được nữa, không bán được bằng cân. Hắn nhìn ba đứa đệ tử hỏng kinh mạch ngồi cáng về, rồi nhìn chín dòng nước đang rút dần vào núi. Người ta bảo hắn lỗ vốn. Lần đầu tiên trong đời, cái mồm thường trực sẵn ba tấc lưỡi của chủ quầy không nói nổi một câu tính toán.

Hắn là kẻ đầu tiên bước tới mép nước xin. Không mang phù ấn, không mang ngọc giản, chỉ mang một thỏi bạc đặt lên phiến đá ven bờ, cúi người hỏi đám đệ tử Phế Trạch Đường: "Nước này, múc một chum, trả bao nhiêu?"

Không ai đuổi hắn. Cũng không ai báo giá. Đứa nhỏ hầu bên cạnh nhắc bằng đúng cái giọng của chủ công khi còn bị giam: "Mỗi ngày một chum. Quá hạn thì thôi."

Tạ Doãn Hòa đứng dưới tán tùng, tay nâng ngọc giản giao kèo tam nhật. Ba phù ấn đóng đủ ba bên, chữ còn sắc nét. Giờ Tý, khi nhánh thứ chín vừa bén tới bến làng, ngọc nóng lên trong tay ông ta, vỏ rạn những đường mảnh, rồi vỡ vụn thành tro bay lẫn vào linh vũ. Giao ước của kẻ mạnh, trước một nguồn nước không còn là của riêng ai, giữ nguyên vẹn tới lúc thành tro.

Ông ta để tro rơi khỏi tay. Trong đầu không có lời tự vấn nào lớn lao, chỉ quẩn quanh một câu của đứa trẻ ngoại môn từng bị chính ông trục xuất: các ngài phong mạch để nuôi trăm vạn chúng nhân, vậy trăm vạn ấy hôm nay đứng ở đâu mà không được uống? Trăm vạn ấy đang xếp hàng ở bến, chum trên vai, đợi tới lượt.

Nghiêm Chử thu xong trận kỳ cuối cùng, gói lại, không nhìn. Ba mươi năm trước ông ta để mất một linh nhãn, cả quận thành ô trạch. Đêm nay ông ta đứng nhìn một linh nhãn khác tự mở, tự chia, tự rửa sạch chính mình, và không có quận nào hóa bùn. Ông ta đi ngang đám người xếp hàng, dừng rất ngắn ở bến nước đầu thôn, múc bằng tay một vốc uống. Nước ngọt. Ông ta lau miệng, lên đường, không dặn câu nào, không nhận lỗi, cũng không chối.

Tiêu Trọng Nghiệt gỡ phong ấn trận vây của tông môn mình bằng đúng bảy ngày công lực Trúc Cơ hậu kỳ hắn định dành cho kỳ khảo nội môn. Gỡ tới tầng cuối, hắn ngồi bệt xuống, ho một cơn dài. Hạt châu đen trong phế kinh trái đã nhỏ đi nhiều — mấy đêm liền nó đói, vì hắn chẳng còn hút một hơi linh khí tranh đoạt nào.

"Về núi, thế nào cũng mất tiền đồ," hắn nói, không nhìn ai.

"Tiền đồ của cậu đổi bằng gì?" Chủ quầy Bách Bảo Lâu bật miệng, rồi thôi, vì chính hắn cũng đang chờ câu trả lời.

"Đổi bằng một thanh kiếm chưa rút." Tiêu Trọng Nghiệt chống kiếm đứng dậy, đi về phía cửa khe. Vài bước nữa hắn dừng, nói với gốc tùng, nói với ai đó không có ở đó: "Đạo tâm của cậu ta, ta vẫn chưa hiểu thấu. Nhưng ta hiểu ra một nhẽ: kẻ giữ mạch không cần thắng ai. Kẻ ấy chỉ cần không giành."

Câu ấy bỏ ngỏ giữa thung lũng, gió cuốn đi, không chờ lời đáp.

Còn người mà hắn nói tới, lúc bấy giờ chưa tỉnh.

Hừng đông, Lâm Chỉ Xuyên mở mắt trên phiến đá bằng cạnh long nhãn, mình đắp tấm áo khoác ngoài không rõ của ai. Miệng đắng như vừa nhai cả nắm đất. Hắn thử vận khí — kinh mạch thông trơn, sạch đến mức đáng sợ, như lòng suối qua cơn đại hồng thủy cuốn hết rong rêu, chỉ còn đá. Linh khí đọng trong đan điền nhiều hơn trước một nửa. Luyện Khí tầng bốn. Nửa bậc, đúng phần bù của một thân thể làm phù dẫn bị rửa một lượt. Không hơn. Hắn biết, và bằng lòng.

A Mãn chạy lên bờ hố từ tinh mơ, giày đứt quai, tay bê cái xô gỗ sứt miệng. Trong xô, con cá rô đồng vẫy đuôi, nước bắn tung tóe.

"Sống rồi! Cá sống lại rồi!" Đứa nhỏ hét khản cả giọng, rồi sực nhớ điều quan trọng hơn, hạ giọng thật nghiêm: "Anh Xuyên ơi, trưởng lão kia hỏi anh. Cái ông mặc gấm ấy. Ông ấy bảo anh vào nội môn. Bảo mạch nhận anh thì Các cũng nhận anh."

Tạ Doãn Hòa đứng cách đó mươi bước, tay chấp sau lưng, không phủ nhận. Lời ấy nặng bằng cả cánh cửa mà vạn đệ tử ngoại môn dập đầu vỡ trán không mở nổi.

Lâm Chỉ Xuyên ngồi dậy chậm, đỡ cái xô cá từ tay A Mãn, đặt xuống vũng nước trong. Con cá quẫy mất hút. Rồi hắn cởi sợi dây đeo cổ, rút ra miếng tre già mòn nhẵn bằng nửa bàn tay — thẻ bài thủ mạch tổ phụ để lại, mặt khắc chữ "Thủ", cạnh viền sờn bóng vì ba mươi năm ngón tay vuốt qua.

"Bẩm ngài," hắn nói, "cháu tôi đây phận cỏ. Nội môn cần thiên tài, động phủ này chỉ cần người trực đêm. Mạch nhà tôi giữ, tôi giữ nốt."

Tạ Doãn Hòa nhìn miếng tre trong bàn tay bẩn. Ông ta gật một cái rất khẽ, rồi quay đi — cái gật đầu mà mười năm trước chắc chắn ông ta sẽ chê là ngu muội.

Trưa hôm đó, phép của thung lũng được viết lên phiến đá xanh bên bờ hố, do chính tay chủ công khắc, nét vụng về của kẻ quen cầm cuốc kiểm tuyến hơn cầm bút: mỗi hộ mỗi ngày một chum; quá một chum, để dành cho người sau; cấm đục khẩu dẫn đi; cấm tư chiếm một dòng. Ba dòng sau không ai phản đối, vì chín nhánh nước đang chảy ngoài kia, chảy vào bát cơm của mọi người, tự nó là phép.

Đêm ấy, mặt nước không còn in chữ. Phù triện cổ lui hẳn, để lại một hồ trong lặng như gương. Ngoài gốc tùng, bóng một thiếu niên áo xám ngồi trực bên long nhãn, tai áp xuống phiến đá xanh. Mạch thuận. Rì rầm, đều đặn, như cối xay xa vọng lại trong đêm — giống hệt cái âm mà tổ phụ hắn đã nghe, và ngồi nghe, suốt ba mươi năm về trước.
