---
story: "Linh Khí Chân Nguyên"
chapter_number: 3
chapter_title: "U khí nhập thể"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1098
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/linh-khi-chan-nguyen-ai-62/chuong/3"
---

# Chương 3: U khí nhập thể

*Tác phẩm: [Linh Khí Chân Nguyên](https://meocondoctruyen.com/truyen/linh-khi-chan-nguyen-ai-62)*

Canh ba, hố linh tuyền vang một tiếng như đá nghiến răng.

Ba tên đệ tử Bách Bảo Lâu mang theo một cây khoan đồng non, lén vòng ra hướng tây nam, đục vào bờ hố một lỗ bằng cổ tay. Chúng không định khai khẩu lớn — chủ quầy chỉ dặn lấy một đấu linh nhũ về đo hàm lượng, có ai trách thì đổ cho nước tự rò. Cây khoan đi được nửa thước thì miệng lỗ tự bật ra một tiếng "phụt", như người nghẹn lâu ngày bị ấn trúng huyệt.

Linh nhũ bắn lên trắng xóa, cao hơn đầu người. Chưa kịp mừng, cột nhũ đổi sắc ngay giữa không trung, từ trắng sang xám rồi thâm đen, kèm theo một luồng khí lạnh tanh tưởi mùi sắt gỉ. Sóng u khí tỏa ra theo hình quạt. Ba tên đệ tử đứng gần nhất gục xuống cùng lúc, hai tay bấu chặt ngực, kinh mạch dưới da nổi lên từng đường đen nhánh như rễ thối.

Tiếng hô hoán đánh thức cả vòng vây. Người của Huyền Thiên Các tới trước — và người ra tay trấn áp loạn khí là Tiêu Trọng Nghiệt. Hắn trẻ hơn tưởng nhiều, áo xanh kim chỉ bạc, Trúc Cơ hậu kỳ, hai ngón tay kẹp phù ấn đóng lên miệng lỗ đang ngửa lên trời. Loạn khí bị nén trả xuống lòng đất. Ba tên đệ tử giữ được mạng, nhưng kinh mạch đã đứt quãng từ ngực xuống ngón chân, cả đời không cầm nổi chuôi kiếm nữa.

Bách Lý Tam Kê chạy tới khi hiện trường đã lặng. Chủ quầy đứng nhìn ba đứa học trò nằm xếp như củi, môi máy mấy lần, cuối cùng chỉ gầm lên một câu: "Ai cho phép động vào?" Không đứa nào trả lời được. Hắn rút bình linh nhũ trong tay một tên, xem xét rất lâu, rồi sai người khiêng thương về quầy, tự mình ngồi xuống cạnh chúng đến sáng. Đêm đó quầy Bách Bảo Lâu đốt đèn dầu, không thắp đèn linh thạch nữa.

Về phần Tiêu Trọng Nghiệt, hắn trấn áp xong mới thấy nóng trong phổi.

Không phải nóng vì vận công. Là một chỗ nóng âm ỉ ở phế kinh bên trái, từ mấy hôm nay vẫn thế, mỗi lần hấp linh khí vào lại ấm thêm. Hắn kéo nội thị thần quang soi xuống — giữa dòng linh khí mình nuốt của ba ngày qua, kết dính một hạt châu đen bằng nửa con mắt cá, bám trên vách phế kinh, lớn hơn hôm qua. Linh khí hắn hút từ vùng này nuôi hắn một phần, nuôi hạt châu kia một phần khác. Cảnh giới Trúc Cơ hậu kỳ của hắn tăng vọt bất thường từ lúc vào thung lũng; sư tôn khen là cơ duyên. Giờ hắn biết cơ duyên ấy trả bằng gì.

Hắn bịt kín triệu chứng bằng một tầng chân khí, không báo với Tạ Doãn Hòa. Sáng ngày thứ hai, hắn xin phép tuần tra quanh động phủ thủ mạch, rồi đi thẳng vào đan phòng cũ.

Lâm Chỉ Xuyên đang ngồi dựa tường, lệnh bài trục xuất đặt ngang gối, mười đầu ngón tay còn vết bùn đá khô nứt. Thấy áo xanh kim chỉ bạc bước vào, hắn chỉ nhíu mày: đệ tử Huyền Thiên Các tới để đưa người đi chịu tội ư? Tội gì nữa, khi đã không còn tông tịch.

Tiêu Trọng Nghiệt không nói. Hắn đặt tay lên bàn đá, ngón gõ hai nhịp, rồi hỏi thẳng:

"Kinh mạch người ta đứt vì u khí. Kinh mạch ta mọc thêm một vật. Cậu nói xem, nó là cái gì?"

Trong đan phòng im một hồi dài. Lâm Chỉ Xuyên mở vạt áo mình, lộ quai vải đeo quyển di bút sờn góc. Hắn không lật bìa, chỉ đọc thuộc lòng:

"Tổ phụ tôi có ghi: mạch bệnh thì khí bệnh. Khí bệnh tìm người mà bám. Người nào hút khí của mạch đang bị bóp nghẹt, phần thanh nuôi thân, phần trọc kết thành u. Càng hút nhiều, u càng lớn. Ba ngày cậu ở đây, chắc cũng uống kha khá."

"Phế kinh ta nóng từ hôm thứ nhất." Giọng Tiêu Trọng Nghiệt phẳng như báo cáo, nhưng ngón tay gõ trên bàn đã dừng hẳn. "Vì sao các vị trưởng lão không ai nói?"

"Vì các ngài ấy hút ít, hoặc cảnh giới cao, u chưa đủ lớn để các ngài phải bận tâm." Lâm Chỉ Xuyên ngẩng lên. "Còn cậu đang gấp. Kẻ gấp mới soi thấy bệnh sớm."

Đối thủ ngồi xuống bậc cửa, quay mặt ra ngoài như canh gác, miệng hỏi mà mắt không nhìn người trong phòng: "Các ta phong mạch là để dẫn về núi, nuôi trăm vạn chúng nhân tu tập. Để mặc đây, sơn dân hạ du múc nước độc mà chết, mạch cũng chết, hai bên đều lỗ. Ngươi nói xem, lý lẽ ấy sai ở đâu?"

"Sai ở chỗ mạch chưa từng hỏi có ai muốn mua." Lâm Chỉ Xuyên đáp. "Tổ phụ tôi thủ mạch ba mươi năm, di bút để lại đúng ba điều: không khai khẩu, không dẫn lưu, chỉ nhắm huyệt ứ. Mạch thông thì người an — người an chứ không phải người giàu. Đêm qua ba đứa nhà họ Bách vừa chứng minh điều ngược lại: đục một lỗ bằng cổ tay, cái giá là cả đời cầm kiếm."

"Còn 'nhắm huyệt ứ'?"

"Huyệt ứ không ở long nhãn. Ở hướng đông bắc, nơi bốn tầng phù lục của các vị đè ngang linh tuyến. Tôi tầm tuyến đêm qua, nghe rõ mồn một." Chủ công dừng, rồi nói nốt câu mà đêm trước khiến hắn mất tất cả danh phận. "Vòng vây chính là nút thắt. Cậu mang phù ấn về hỏi sư tôn các cậu xem, kim la bàn hôm qua vì sao run."

Tiêu Trọng Nghiệt im lặng rất lâu. Cái nóng trong phế kinh nhói thêm một nhịp, như nhắc nợ. Hắn đứng dậy phủi áo, toan đi — rồi khựng lại, rút thanh kiếm sau lưng, đặt xuống bàn đá. Tiếng kim loại chạm đá trong veo một nhịp gọn, cả hai cùng nghe rõ.

"Nếu cậu chữa được mạch," hắn nói, "đổi lại gì?"

Lâm Chỉ Xuyên nhìn lưỡi kiếm nằm ngang trên mặt bàn, thứ vũ khí cách hắn cả một vực cảnh giới, giờ đặt xuống như đặt một câu hỏi thật.

"Một ngày," hắn đáp. "Một ngày không ai động vào long nhãn."
