---
story: "Linh Khí Chân Nguyên"
chapter_number: 2
chapter_title: "Giao kèo tam nhật"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1176
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/linh-khi-chan-nguyen-ai-62/chuong/2"
---

# Chương 2: Giao kèo tam nhật

*Tác phẩm: [Linh Khí Chân Nguyên](https://meocondoctruyen.com/truyen/linh-khi-chan-nguyen-ai-62)*

Sáng ngày thứ nhất, giờ Thìn, người ta áp giải Lâm Chỉ Xuyên ra trước hố linh tuyền để định tội.

Tội danh do một tên đệ tử Bách Bảo Lâu xướng lên: tiểu tử họ Lâm thông đồng với phù triện dưới nước, đêm qua cố tình đứng chắn mép hố khiến pháp bảo thăm dò của các phe đều bị hất trả, ý đồ trì hoãn việc khai mạch. Lý lẽ nghe thuận tai đến mức chính chủ công cũng im lặng mất một lúc. Hắn không thông đồng với ai cả. Hắn chỉ là đứa trẻ sinh ra trong động phủ thủ mạch, đứng ở chỗ hắn vẫn đứng suốt mười năm.

Nhưng bốn chữ "phi thủ mạch nhân vô đắc cận" in trên mặt nước đã treo án cho hắn rồi. Kẻ mà mạch không đẩy ra — hoặc là người giữ mạch, hoặc là kẻ đã trộm phép của mạch. Đám đông nghiêng về vế thứ hai, vì vế thứ nhất quá phi lý: một tạp linh căn bốn phẩm, Luyện Khí tầng ba, giữ cái gì mà chẳng phải giữ hộ cho người khác?

Tạ Doãn Hòa không phán ngay. Trưởng lão Huyền Thiên Các mở ngọc giản đặt lên đá, để ba bên tự định giao kèo trước khi xử người.

"Ba ngày." Giọng ông chậm và vuông, như đóng cọc xuống đất. "Ai vào được long nhãn trước, mạch thuộc quyền dẫn dụ của người đó. Ba bên cùng đóng phù ấn, hết hạn thì ấn cũ hết hiệu. Các hạ thấy sao?"

"Đồng ý." Người Phế Trạch Đường chỉ đáp hai chữ, tay đã ấn phù. Nghiêm Chử không muốn tranh phần, hắn chỉ muốn có mặt để phòng kẻ nào dám khai mạch trái thời thần.

Bách Lý Tam Kê cười hề hề, ngón tay vê vê mép áo: "Tại hạ đồng ý, nhưng xin ghi thêm một điều — kẻ nào cản trở khai thác, coi như bội ước, các bên được quyền xử lý trước. Nhỡ lại có cậu nhỏ đứng chắn mép nước thì sao, hả?"

Ba đạo phù ấn lần lượt chìm vào ngọc giản. Tờ giao kèo thành tín ước, bội ước thì tổn đạo tâm — đủ nặng để mấy chục con người quanh hố nín thở. Riêng Lâm Chỉ Xuyên nghe câu cuối của chủ quầy Bách Bảo Lâu, sống lưng lạnh đi. Giao kèo vừa khép, tội danh của hắn đã nằm sẵn trong đó, chỉ chờ người chui vào.

Hắn bị giam vào đan phòng cũ phía sau động phủ, chờ buổi nghị chiều. Đan phòng từng dùng để trấn u một thời, nay bỏ trống, tường đá ám khói hương, nền còn vết rãnh cạn của dòng nước dẫn linh ngày xưa. Cửa không khóa — một Luyện Khí tầng ba cũng chẳng cần khóa — nhưng ngoài cửa có hai bóng người trực.

Suốt buổi bị giam, hắn không cãi lời nào. Trong đầu chỉ lặp lại một đoạn trong di bút tổ phụ: *mạch khởi bệnh tại khẩu, mà gốc bệnh tại tuyến*. Ngày nhỏ hắn tưởng đó là câu khuyên người giữ mạch lo thông tuyến trước khi lo dọn miệng hố. Giờ ngẫm lại, tim hắn đập nhanh hơn mỗi lần nghĩ tới hai chữ "tại tuyến".

Chiều, xác linh thú trôi lên.

Một con ngân giác ngưu xuống uống nước đầu nguồn, dạt vào bờ hố. Đám người vây xem bật lui. Da nó còn nguyên, mắt còn mở, nhưng mổ bụng ra thì lòng đen quánh như mực trộn sáp, nội tạng thối rữa từ trong ra ngoài. A Mãn, đứa nhỏ chăn bò hôm trước lại được sai lên đưa tin, đứng xa xa khóc thét: cá dưới bến chết trắng, chum nước nhà nó đóng cặn xanh, trưởng thôn nói ba thôn hạ du sắp không dám nấu cơm.

Cuộc kiểm nguồn nước làm ngay tại chỗ. Một trưởng lão tay nghề cũ của Bách Bảo Lâu nhỏ nước đầu nguồn lên phù thử sắc; phù giấy đen rìa, cháy từ giữa ra. Linh nhũ chưa đo được bao nhiêu, độc thủy thì đã rõ mười phần. Không khí quanh hố đổi hẳn: người ta bắt đầu nói khẽ với nhau, không còn giọng chợ búa. Mạch không chờ hết ba ngày. Mạch đang chết, và cái chết của nó có hẹn giờ.

Đêm xuống, Lâm Chỉ Xuyên áp tai xuống phiến đá nền đan phòng.

Mười năm trực động phủ dạy hắn thuật tầm tuyến bằng cách thô nhất: nằm sấp, nhắm mắt, để xương tiếp xúc với đá. Lần này hắn nghe rõ hơn đêm nào hết. Tiếng nấc vẫn ở đó, nhưng đường đi của nó đã khác. Hắn lần theo âm, đếm từng nhịp rung giật chạy dọc linh tuyến, đối chiếu với bản đồ vẽ tay trong trí — bản đồ tổ phụ để lại, từng khúc cong từng chỗ trũng, thuộc lòng như đọc tên mình.

Rồi hắn khựng lại.

Chỗ nghẹt nặng nhất không nằm ở long nhãn phía tây. Nó nằm chếch về đông bắc, đúng nơi linh tuyến chui qua ranh giới tầng phù lục thứ nhất của trận vây. Ba vòng phù lục ba phe đóng chồng khít lên nhau, siết ngang cổ mạch như ba dây thừng buộc chung một nút. U kết ở long nhãn chỉ là ngọn. Cái đang bóp nghẹt nguồn mạch là vòng vây của những người tự xưng đến cứu nó. Càng vây, càng cứng. Càng tranh, càng nghẹn.

Hắn bật dậy, đập cửa gọi nghị sự.

Buổi nghị họp lại dưới tùng, đèn tre cắm dọc bờ hố. Chủ công xin được trình chỗ mạch bệnh. Có kẻ cười: "Nút thắt ư? Ba vị đại nhân ở đây, nói thử xem trận vây của các ngài là nút thắt?" Tạ Doãn Hòa cau mày truyền người mang la bàn linh tuyến ra đối chứng — kim quay lệch đúng hướng đông bắc, dừng lại, run. Mặt nghiêm chùng xuống một nhịp rất ngắn. Bách Lý Tam Kê khoát tay, đuổi cây kim bằng một câu: "Trẻ con nghe đá biết gì. Ràng chặt thêm một tầng phù nữa là xong."

Chỉ có Nghiêm Chử hỏi đúng một câu: "Nếu là vòng vây, vì sao vòng vây dựng trước, u kết hiện sau?" Không ai trả lời thay chủ công, và chính sự im lặng đó khiến mọi ánh mắt thêm một lần nữa đổ về phía hắn — lần này kèm theo vẻ gì đó gần với sợ.

Tạ Doãn Hòa đứng dậy, rút lệnh bài tông môn khỏi hông, buông xuống bậc đá trước mặt Lâm Chỉ Xuyên, tiếng gỗ khô khốc gõ vào nền.

"Trục xuất khỏi tông tịch. Kẻ nghi ngờ trận pháp của tam đại thế lực, không dung được."

Lâm Chỉ Xuyên cúi nhặt lệnh bài. Tay hắn còn dính bùn đá lúc tầm tuyến. Ngoài kia, dưới ba tầng phù lục vừa siết thêm một tầng, tiếng nấc từ lòng đất vọng lên, nhỏ dần.
