Chương 5
Trời quang
1015 từ, khoảng 5 phút đọcThứ Ba tuần sau, phòng công chứng hòa giải dân sự của phường.
Tôi đến lúc tám giờ hai mươi, mang theo một cặp tài liệu bìa cứng. Bác cả đến sau tôi mười lăm phút, áo sơ mi đóng thùng thẳng hơn mọi khi, nhưng cổ áo không cài khuy ngoài cùng — như thể người ta vừa kịp kéo ông ta ra khỏi giường để kịp hẹn.
Hòa giải viên đọc lại biên bản buổi họp ở nhà họ Trình, hai vị làm chứng ký xác nhận. Rồi đến tệp của Cố Trầm: bản giám định bút tích chính thức, đóng dấu, kết luận hai dòng — nét ký trên đơn ủy quyền không phải do bà Thẩm Thị Lan viết; thời điểm tạo lập văn bản trùng ngày bà đang điều trị nội viện.
Đơn ủy quyền được lập biên bản giao cơ quan có thẩm quyền xử lý. Tôi không đề nghị thêm gì. Người đưa nó vào hồ sơ hòa giải là ông ta, chữ ký giả nằm trong tay ông ta, phần còn lại không thuộc phạm vi tôi phải nói to.
Biên bản hoàn trả chia thành ba kỳ, bốn trăm sáu mươi triệu quỹ chung cộng lãi phát sinh tính theo lãi suất tiền gửi, từng dòng in rõ ràng. Hòa giải viên đẩy bản in sang.
Bác cả cầm bút. Ngón tay ông ta run nhẹ, nên dòng họ tên đầu tiên kéo một nét dài bất thường — nghề của tôi gọi đó là chữ ký bị lệch do lực nén, thường gặp ở người ký thứ mình không muốn ký. Ông ta không dám ngẩng đầu. Suốt bốn mươi phút, cả phòng chỉ nghe tiếng bút chì gạch ô và tiếng máy in nhiệt nhả từng biên lai.
Vu Cúc ngồi hàng ghế sau, môi mấp máy đếm tiền. Đến dòng số chín thì bà ta không đếm nổi nữa, quay sang hòa giải viên hỏi câu khiến cả phòng im bặt:
"Thế... thế cái xe bán tải, có tính là tài sản chung của họ không?"
Không ai trả lời. Chính chồng bà ta, lần đầu tiên trong đời, quát khẽ: "Về."
Nhà họ Trình làm đúng lời Trình Niệm. Luật sư của họ gửi thông báo đòi hoàn cọc và bồi thường ngay trong tuần ấy; studio ảnh cưới của nhà gái đình chỉ toàn bộ hợp đồng với công ty vật liệu nhà bác cả. Tôi nghe tin này từ Thẩm Dao, kèm một câu cô nhắn rất Dao: "Tao bị đá khỏi nhóm họ nội, nhưng tao được về nhà."
Thẩm Bối chờ tôi ở sảnh công chứng. Cậu ta gầy đi, tay cứ sửa quai cặp không có gì để sửa.
"Chị Vãn." Cậu ta cúi hẳn người xuống, nhanh, như sợ ai trông thấy. "Căn nhà ấy là của chị. Em biết từ đầu. Em xin lỗi."
"Em lo đám cưới của em đi," tôi nói. "Đòi cọc xong chưa?"
Cậu ta đứng thẳng lên, hình như không hiểu tại sao tôi hỏi câu đó giữa lúc cậu ta đang thú tội. Nhưng đó thật ra là câu duy nhất tôi quan tâm.
Chiều thứ Năm, bảo vệ khu nhà gọi điện cho tôi. Bà Vu ngồi bệt trước cổng, khăn lụa phủ đầu, kể với ai chịu dừng lại rằng nhà họ Thẩm bạc tình, cháu ruột kiện bác đến đường cùng. Tổ bảo vệ nhắc bà ta lần một, lần hai, rồi làm đúng quy chế: mời ra khỏi hành lang công cộng, ghi biển số xe taxi bà ta bắt, lưu ca. Không ai gọi tôi. Tôi cũng không xuống.
Ba năm nay tôi học được một điều: nước mắt của bà ta chỉ nguy hiểm khi có khán giả.
Tối hôm đó, bà nội đun nồi chè đậu xanh, múc cho tôi một bát, rồi hỏi như hỏi chuyện thời tiết:
"Vãn à, con có hận họ không?"
Tôi thổi mặt bát chè. Hơi nước làm cay mắt — ba năm qua, bát chè này là thứ duy nhất trên bàn ăn nhà tôi được phép làm tôi cay mắt.
"Cháu không hận ạ," tôi nói. "Hận thì phải nhớ nhiều lắm, cháu bận đối chiếu sổ."
Bà cười, vết nhăn đuôi mắt ép lại.
"Cháu chỉ không cho họ nợ nữa thôi," tôi nói tiếp. "Nợ tình thân cũng phải có sổ. Ghi xong rồi, tất toán rồi."
Bà gật đầu, quay thêm lửa dưới nồi. Ngoài cửa sổ, mưa rơi đã lâu, nền sân xi măng sạch bong, không còn lá khô đọng lại từ mùa trước.
Mẹ tôi mất ba năm trước. Di nguyện dang dở của bà là lớp dạy trẻ khiếm thính buổi tối mà bà dịch sách cả đời không kịp mở. Tháng Chạp, căn hộ 1706 treo biển mới: Studio Nhịp — dạy ngôn ngữ ký hiệu cho trẻ khiếm thính, miễn phí, thứ Ba và thứ Bảy.
Khai trương có mười một đứa trẻ, hai mươi hai phụ huynh ngồi tràn cầu thang, và một kiểm toán viên tình nguyện tự giới thiệu trước bảng danh sách bằng đúng một câu:
"Cố Trầm. Tôi phụ trách sổ thu chi của lớp. Đề nghị mọi hóa đơn đều chuyển qua tôi."
Bà nội tôi đến sớm nhất, ngồi bàn đầu, chống gậy gõ nhịp mỗi khi bọn trẻ ký hiệu sai. Cuốn sổ hai mươi năm của bà nằm trong tủ kính góc phòng, cạnh bản photo công chứng giấy chứng nhận quyền sở hữu căn hộ — hai thứ giấy tờ, một cũ một mới, cùng giữ một căn nhà.
Tối hôm ấy điện thoại rung. Số không lưu tên, nhưng tôi thuộc lòng.
"Tết năm nay về ăn cơm không?"
Tôi đọc hai lần. Ngón cái theo phản xạ đặt lên phím, rồi tôi tắt màn hình. Ngoài cửa sổ, nắng chiều cuối đông xiên qua ô kính, sáng rõ đến mức nhìn thấy từng hạt bụi bay lơ lửng trên nền nhà vừa lau.
Chớp vàng thì mưa rào. Cơn mưa đã qua rồi.
Bình luận
0 bình luận và phản hồi đã được công khai.
Đăng nhập để bình luận, phản hồi, thích hoặc báo cáo nội dung.
Đăng nhậpChưa có bình luận
Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.