---
story: "Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt"
chapter_number: 4
chapter_title: "Chớp vàng"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 2039
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-96/chuong/4"
---

# Chương 4: Chớp vàng

*Tác phẩm: [Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt](https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-96)*

Nhà họ Trình ở khu biệt thự phía đông thành phố, phòng khách lát đá trắng. Tôi đến trước mười phút, túi tài liệu đặt trên lòng: chiến trường do người khác chọn, nhưng người chọn đã mời tôi mang theo tất cả những gì tôi có.

Bác cả đến sau tôi đúng hai phút — đủ để thấy tôi đã ngồi đấy rồi, không đủ để tôi đứng dậy chào. Ông mặc sơ mi trắng đóng thùng, cà vạt thắt kiểu dự tiệc, sau lưng là Vu Cúc tay xách hộp trà biếu, mặt đã dựng sẵn nét buồn của người mẹ cả bị con cháu hãm hại.

Thẩm Bối xuống lầu từ trước, cúi gằm, ngồi góc xa nhất. Cậu ta chạm mắt tôi nửa giây rồi nhìn xuống giày. Chú rể tương lai trong bộ vest chưa kịp mặc thử, trông như học sinh bị gọi lên bảng.

Mẹ Trình Niệm chủ tọa bằng giọng quen họp hội đồng quản trị: mời nước, giới thiệu hai vị làm chứng của tổ hòa giải phường ngồi bên bàn ghi biên bản, nêu quy tắc — mỗi bên phát biểu, không cắt lời, cuối buổi ký xác nhận.

Bác cả cười, quay sang phía "các chú các bác" dù trong phòng chẳng có chú bác nào:

"Chuyện nhà người ta đem ra chỗ khách sáo, tôi vốn không muốn. Nhưng bà Trình đã nói họp cho rõ ràng, thì tôi chiều." Ông uống một ngụm trà. "Vãn, bác cho cháu nói trước. Nói xong bác phân tích cái lẽ."

Tôi mở cặp.

"Tôi tên Thẩm Vãn, kiểm toán viên. Tôi sẽ trình bày theo thứ tự chứng cứ, mỗi mục kèm số tệp trong hồ sơ đã gửi tổ hòa giải. Đề nghị mọi người nghe hết lượt, phản biện sau."

Vu Cúc bật cười khanh khách: "Con gái gì mà như đi thuyết trình..."

"Bà Trình," mẹ Trình Niệm ngắt nhẹ, "mời chị nghe."

Tệp một: bản sao lục giấy chứng nhận quyền sở hữu căn hộ số 1706, đứng tên Thẩm Vãn, thừa kế hợp pháp từ mẹ tôi, văn bản thừa kế có công chứng ba năm trước, đã đăng ký biến động tại cơ quan nhà đất.

"Tôi đọc lại dòng cuối cho rõ: người được thừa kế — Thẩm Vãn. Không có mục nào ghi 'các bên liên quan'. Vậy nên căn hộ này hiện không phải đề tài để bàn."

Giọng tôi đều như đọc biên bản đối chiếu kho quỹ. Căn phòng im. Bác cả đặt chén trà xuống, đáy sứ kêu cạch vào đĩa kê.

Tệp hai và ba: bảng đối chiếu ba cột — ngày rút, số tiền, tài sản phát sinh. Tôi đẩy bản in về phía hai vị làm chứng.

"Sao kê tài khoản quỹ chung do ông Thẩm Kiến Nghiệp đứng tên hộ, ngân hàng Thanh Hà xuất theo yêu cầu của tổ hòa giải, có dấu đỏ. Chín lần rút trong hai năm. Tôi chỉ đối chiếu bốn lần khớp hồ sơ công khai: rút mùng 8 tháng Giêng, mười một ngày sau chiếc xe bán tải đăng ký mới đứng tên công ty ông; rút ngày 2 tháng 5, đúng tuần hóa đơn sửa mặt bằng cửa hàng vật liệu; hai lần chuyển nội bộ sang tài khoản cá nhân cùng ngày. Tổng lệch so với số dư ông khai với phường — vừa một chiếc ô tô."

Một vị làm chứng kéo bản in về phía mình, bút gạch đầu dòng từng ngày. Vị kia hỏi: "Anh Thẩm, phần chênh còn lại anh giải thích sau được không?"

Bác cả chưa kịp trả lời, Vu Cúc đã xen vào, giọng chùng xuống, chỉnh sẵn thế khóc:

"Các anh các chị ơi, nhà tôi năm nay khó khăn thật, công nợ người ta chưa trả, thằng Bối sắp cưới vợ, tôi xin họ hàng giúp đỡ một tiếng chứ đâu ăn cắp của ai..."

"Chị Vu," người ghi biên bản ngẩng lên, "cứ trình bày, biên bản đang ghi hết."

Vu Cúc nghẹn giữa câu. Khóc mà không có khán giả thì nước mắt cũng biết điều; bà lặng đi, sửa lại nếp khăn.

Tệp bốn: đơn ủy quyền quản lý nhà đứng tên bà nội tôi — Thẩm Thị Lan — đề ngày 12 tháng 3, do chính ông Thẩm Kiến Nghiệp nộp cho tổ hòa giải. Tệp năm: kết quả giám định sơ bộ bút tích, kiểm toán viên pháp y Cố Trầm thực hiện, giao sáng thứ Năm tuần này.

"Tôi tóm tắt hai dòng. Mẫu chữ của bà Thẩm Thị Lan nghiêng phải, nét run do bệnh nền. Chữ ký trên đơn nghiêng trái. Bệnh án bệnh viện khu số 2 xác nhận: ngày 12 tháng 3 bà đang điều trị nội trú, truyền tĩnh mạch tay phải. Tổ hòa giải đã tạm dừng công nhận tư cách đại diện kể từ biên bản hôm thứ Năm."

Tôi ngẩng lên nhìn bác cả.

"Ý tôi là: tờ giấy ấy không thể do bà tôi viết. Còn nó do ai viết thì hôm nay phòng này chưa cần kết luận."

Mặt bác cả đỏ dần dưới lớp cà vạt chỉnh tề. Ông vỗ tay lên đùi — cái vỗ của người sắp đứng dậy cãi nhau ở bàn nhậu:

"Cháu học nghề soi sổ người khác bao giờ vậy hả? Bà giao bác giữ hộ mấy đồng tiền hiếu hỉ, bác tiêu đồng nào chưa có chứng từ? Bây giờ lại bày trò giám định với chẳng ủy quyền, có biết người ngoài trông vào thì nhà họ Thẩm thành cái gì không—"

"Ông Thẩm," mẹ Trình Niệm gõ hai ngón tay xuống mặt bàn, "ông đang giải thích về sổ sách hay về thể diện?"

Bác cả cứng lại nửa nhịp, rồi quay sang con trai như tìm đồng minh:

"Thằng Bối, con nói đi. Cả nhà lo cưới cho con, chị họ con kiện chú ruột ngay trước ngày trọng sự, con ngồi im thế à?"

Thẩm Bối ngọ nguậy, hai bàn tay kẹp giữa đầu gối. Cậu ta mở miệng, âm thanh nhỏ đến mức người ghi biên bản phải nghiêng đầu:

"Chị Vãn... chuyện căn nhà, em biết từ đầu là của chị. Em chỉ—"

"Mày im." Vu Cúc quát, rồi lập tức dịu giọng quay sang khách, "Các anh chị xem, dạy con không nghe, khổ lắm..."

Thẩm Dao, nãy giờ ngồi dãy ghế áp tường, bỗng đứng lên. Suốt buổi cô không nói một lời, điện thoại úp màn hình xuống bàn từ lúc bước vào.

"Em bổ sung một mục được không, chị Vãn?"

"Chứng cứ thì luôn được."

Dao mở thư viện ảnh, đưa điện thoại cho hai vị làm chứng theo đúng thủ tục, miệng đọc nhanh như phóng viên đưa tin:

"Bốn ảnh chụp nhóm chat nội bộ nhà tôi, hiện rõ tên từng thành viên. Tin nhắn anh họ — con bác cả — gửi mười một giờ đêm mùng 7 tháng Giêng: 'thằng bán vật liệu chưa trả hết, tạm ứng cái xe trước, cuối năm quay vòng vào quỹ.' Ảnh hai: biên lai sửa cửa hàng đăng cùng nhóm. Ảnh ba, ảnh bốn: ủy nhiệm chi khớp ngày."

Cô thu điện thoại về, thêm một câu không nằm trong danh mục chứng cứ nào:

"Trong nhóm đó còn một tin nữa, bác gái gửi chung cho cả họ trước đám tang bà cháu ba năm trước. Nội dung: 'con bé Vãn dễ bảo lắm, nói gì cũng nghe.'"

Phòng khách im bặt.

Vu Cúc quay phắt sang Dao: "Mày lấy quyền gì—"

"Quyền người trong nhóm," Dao đáp, "em bị đá ra khỏi nhóm tối qua, nên hôm nay mang hết."

Người làm chứng ho một tiếng: "Chị Vu, chị có đề nghị sao chép ảnh để đối chiếu không? Biên bản đang ghi."

Bác cả hít một hơi thật sâu, chỉnh cà vạt, hạ giọng xuống ba độ — giọng người lớn biết điều:

"Được. Hôm nay các cháu muốn diễn, bác chiều đủ. Giấy tờ bác sẽ cho người đối chất từng dòng ở phường. Nhưng chuyện nhà vẫn là chuyện nhà. Vãn, bác nói câu cuối: thôi đi, chớp trắng rồi, trời quang rồi, đừng chấp nhặt nữa, kẻo thiên hạ cười cho cả họ Thẩm."

Tôi mở tệp sáu.

"Vậy tôi bật cho cả nhà nghe tệp này. Băng ghi âm buổi họp gia tộc tại tiệc mừng thọ — tôi là người tham dự, lưu kèm nhật ký thời gian. Đoạn từ phút bốn mươi mốt."

Tiếng loa điện thoại vang giữa phòng khách lát đá, rõ từng phụ âm: "...cái căn hộ của Vãn ấy, hai phòng ngủ, hướng nam... cho vợ chồng thằng Bối dùng làm nhà cưới, phải không các chú các bác?" rồi một tràng tán thưởng râm ran, rồi giọng Vu Cúc rót mật: "con gái lớn rồi giữ nhà làm gì..."

Và đoạn cuối, nhỏ hơn, tưởng chừng rơi ngoài rìa bàn tiệc, nhưng micro của kiểm toán viên thì không bỏ sót — giọng bác cả, thong thả, thân mật:

"Yên tâm. Con bé Vãn dễ bảo lắm."

Tôi tắt loa.

"Ngày hôm đó, cả bàn hai mươi ba người đều gật đầu. Không ai hỏi tôi một câu."

Bác cả đứng bật dậy, ghế trượt về sau cứa lên sàn đá một tiếng rợn người. Ông chĩa ngón tay vào tôi:

"Đồ mất dạy! Ghi âm người nhà! Chúng bay bây giờ dạy nhau vậy hả—"

"Anh Thẩm!" Người ghi biên bản đặt bút xuống, đứng dậy theo phản xạ, "đề nghị anh giữ trật tự. Biên bản chưa ký."

Cánh cửa phòng khách mở. Trình Niệm vào từ lúc nào, váy công sở, tóc buộc cao, tay ôm cặp da dày hơn cặp của tôi. Cô con dâu tương lai mà cả bàn đã định giá là "tiểu thư kiêu kỳ chắc chỉ lo chụp ảnh cưới" đặt cặp lên bàn kính, lôi ra hai tập hồ sơ bìa đỏ, đẩy một tập về phía mẹ, một tập về phía bác cả.

"Trước khi hai bên bàn chuyện nhà anh chị Thẩm, tôi xin bổ sung một mục vào chương trình họp." Giọng cô phẳng như đang đàm phán giá gói thầu. "Hợp đồng đặt cọc tiệc cưới. Bản thứ nhất: sảnh A, Khách sạn Giang Tân, do ông Thẩm Kiến Nghiệp thay mặt nhà trai ký, cọc hai trăm tám mươi nghìn, hủy phạt gấp đôi."

Cô lật trang bìa bản thứ hai.

"Bản thứ hai: sảnh B, cùng ngày, cùng giờ, Khách sạn Vinh Quang, do chính ông ấy ký với bên môi giới của ông — cọc thấp hơn, hoa hồng hai sảnh chênh nhau tính ra bằng đúng bốn mươi phần trăm khoản cọc. Nhà tôi đặt sảnh A vì ông cam kết uy tín trưởng nam họ Thẩm. Còn ông đặt cả hai để bán chênh."

Mẹ Trình Niệm cầm bản thứ hai, mắt không rời con gái. Bác cả nhìn tập hồ sơ như nhìn con rắn chui vào từ cửa sổ.

"Niệm Niệm, chuyện này về nhà anh giải thích—"

"Tôi cưới người," Trình Niệm cắt lời, "không cưới uy tín của anh. Hai mươi hai ngày nữa là ăn hỏi. Luật sư của gia đình tôi sẽ gửi thông báo đòi hoàn cọc và bồi thường trong tuần này."

Ngoài cửa kính, trời tối sầm từ lúc nào. Một tia chớp xé ngang, màu vàng, rọi cả phòng khách vàng khè trong một phần giây — đủ để tôi thấy bàn tay bác cả bám chặt thành ghế.

Rồi tiếng gậy chống xuống sàn hành lang, lộc cộc, chậm, đều.

Bà nội tôi chống gậy bước vào, áo bông nâu, tóc vấn gọn, sau lưng là cô trực ban tổ dân phố đưa hộ lên bậc tam cấp. Cả phòng đứng dậy theo quán tính. Bà không ngồi, đi thẳng tới bàn, đặt lên mặt kính một cuốn sổ tay bìa vải mốc meo, góc sờn.

"Để tôi nói khoản cuối cùng," bà mở nắp bút, giọng nhẹ như nhắc chuyện nấu cơm. "Hai mươi năm, nhà nào nộp bao nhiêu, tháng nào, tôi ghi cả."
