---
story: "Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt"
chapter_number: 3
chapter_title: "Mưa sắp tới"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1208
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-96/chuong/3"
---

# Chương 3: Mưa sắp tới

*Tác phẩm: [Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt](https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-96)*

Video đến lúc mười một giờ đêm, khi tôi vừa xong bản in thứ ba của bảng đối chiếu.

Không phải video ai gửi cho tôi. Là video từ nhóm cư dân phường: một bà tuổi ngoài năm mươi ngồi bệt trước cổng sắt nhà họ Trình, tay vỗ lên đùi, miệng đều đều như đọc văn tế. Bà kể đứa cháu gái mồ côi mẹ được cả họ cưu mang, nay có chút nhà cửa liền kiện bác ruột ra tận phường; bà nói nhà họ Thẩm không ai thiếu ai cái gì, chỉ tại người trẻ bây giờ bạc; bà nói đến câu "thím nói thật lòng mới bị người ta ghét" thì đứng dậy, phủi quần, gõ cổng xin gặp thông gia để "xin một lời công bằng".

Cổng sắt có camera. Nhà giàu nào cũng gắn camera, và góc quay thẳng xuống chỗ bà ngồi.

Đoạn clip mười một phút, đủ sáng đủ tiếng, đăng kèm một dòng: "Nhà này ở đâu mà tiếp khách kiểu này vậy ạ?" Bên dưới hai mươi bình luận, phần lớn hỏi địa chỉ. Tôi xem hết một lượt, tua lại đúng đoạn bà tự xưng là bác dâu bên chú rể, rồi lưu vào thư mục "Hồ sơ nhà họ Thẩm", đổi tên tệp theo ngày giờ. Tệp thứ mười sáu trong hồ sơ — lần đầu tiên không do tôi bật máy.

Ngoài cửa sổ, chớp lóe. Không kịp nhìn màu. Trận giông hứa từ chiều cuối cùng cũng đổ xuống, quất vào kính thành từng vệt dài.

Sáng hôm sau tôi đón bà nội về căn hộ của mình.

Bà đồng ý nhanh đến mức bất thường. Chỉ dặn mang theo túi thuốc và "cái hộp trong tủ đáy giường". Suốt taxi, bà nhìn ra trời mưa, gần đến nơi mới nói một câu: "Con bé Vãn, đêm qua có chớp phải không?"

"Có ạ. Con không thấy rõ màu."

"Không thấy rõ thì đừng đoán." Bà sửa lại túi thuốc trên lòng. "Chờ mưa xuống là biết."

Trong bếp, bà đặt cuốn sổ lên bàn ăn sau khi rót trà cho tôi — tách của bà, ấm của tôi, nghi thức ngược, tôi giả vờ không nhận ra. Sổ bìa nhựa đen, bốn góc mòn trắng, nét chữ nhỏ đều tăm tắp chạy dọc hai mươi năm: nhà nhì nộp bao nhiêu, nhà cả nộp bao nhiêu, đám giỗ ông chi bao nhiêu, tiền hoa hồng môi giới vật liệu mà Kiến Nghiệp khai "đã gửi lại quỹ" có nhận hay không nhận. Mỗi khoản một dòng, cuối trang nào cũng có dấu mộc tròn bà tự đóng bằng nắp chai mực.

"Tôi giữ quỹ hai mươi năm, đến tháng Ba thì thằng cả bảo cất đi, để nó quản lý cho bà con khỏi lách cách." Giọng bà nhẹ như kể chuyện thời tiết. "Tôi cất. Nhưng sổ thì tôi không đưa. Sổ là của tôi."

"Bà đưa con làm gì ạ?"

"Để con khỏi phải tin lời ai một mình." Bà đẩy cuốn sổ sang phía tôi, ngón tay day trên mép giấy. "Chiều qua Vu Cúc đi đâu, thiên hạ quay được hết rồi. Nó chọn sai chỗ để diễn."

Tám giờ hai mươi, hành lang trụ sở phường, Cố Trầm đứng chờ sẵn trước phòng hòa giải, tay cầm phong bì dán kín.

"Chín điểm rưỡi có biên bản," anh nói, không chào hỏi mở màn. Đưa phong bì cho tôi, anh bấm giờ trên điện thoại, gõ ngón trỏ lên mặt bàn theo một nhịp lẻ. "Đọc ở đây được rồi. Kết luận: nét ký trên đơn ủy quyền nghiêng trái, lực bút ổn định ở nét kéo; mẫu chữ Thẩm Thị Lan đối chiếu bệnh án nội viện và giấy tờ ủy nhiệm ba năm trước đều nghiêng phải, nét rung do bệnh nền. Không khớp. Đây mới là sơ bộ, bản chính thức cần thêm mẫu gốc — nhưng đủ để tổ hòa giải tạm dừng việc công nhận tư cách đại diện của người nộp đơn."

Tôi cất tờ giấy vào cặp theo đúng thứ tự: bìa cứng lót đáy, chứng cứ đặt giữa, bút ký để ngoài cùng. Thói quen lập hồ sơ khiến người ta bình tĩnh một cách vô lý.

Chín giờ, bàn hòa giải: tôi, bác cả, hai hòa giải viên, bản photo đơn ủy quyền đặt giữa bàn. Bác cả đến sớm, áo sơ mi đóng thùng, tay xách túi quà cho cán bộ phường bị chính hòa giải viên từ chối nhẹ nhàng. Ông vẫn cười.

"Chuyện nhà ra chốn công đường, tôi không muốn tí nào," ông mở màn, giọng vui vẻ quen lệnh. "Vãn còn trẻ, sau này còn lấy chồng, giữ thể diện cho bác một chút, phải không các chú các bác—"

"Thưa anh," hòa giải viên nữ giơ một ngón tay, "phiên họp bắt đầu, đề nghị anh để chị trình bày thủ tục trước."

Tôi trình bày. Quyền sở hữu, văn bản thừa kế, yêu cầu xuất trình sao kê tài khoản đứng tên hộ, khoảng chênh giữa số dư khai với tổ so với giá chiếc xe mua hồi tháng Hai — đọc tới đâu lật tới đó, tốc độ đều. Xong, tôi đề nghị: "Yêu cầu anh Kiến Nghiệp đối chất từng dòng với sao kê do chính ngân hàng cung cấp."

Bác cả không nhìn tờ giấy trên bàn. Ông nhìn hai hòa giải viên, rồi nhìn tôi, đổi thế ngồi, tay khoanh lại.

"Sao kê gì, sổ sách gì," ông phẩy tay, "tiền đó là quỹ của cả họ, tôi giữ hộ thì tôi biết, các chú các bác ở đây xử mấy chuyện lặt vặt này à? Con bé Vãn nó muốn thì tôi trả nó vài trăm triệu tiêu Tết, cần gì phải—"

"Anh Thẩm," hòa giải viên nam cắt lời, lần này không giơ tay nữa, "đây là phiên hòa giải tranh chấp tài sản, không phải họp họ. Anh từ chối đối chất thì chúng tôi ghi nhận."

Ghi thật. Mười giờ kém mười lăm, biên bản "hòa giải không thành" in ra hai bản, đóng dấu đỏ. Bác cả ký rất nhanh — nhanh hơn hẳn tốc độ đọc văn bản của ông nãy giờ — rồi xách túi quà quay sang tôi, vẫn cười: "Về bảo bà nội gọi điện cho bác nhé. Cháu ương bướng thì bà chịu thiệt."

Bà không gọi cho ai cả. Bà đang ngồi ở bàn ăn nhà tôi, uống nốt tách trà thứ hai.

Ba giờ chiều, số lạ gọi đến. Đầu dây là giọng phụ nữ trung niên, chậm, tròn vành, từng chữ đặt xuống như người ta đọc điều khoản hợp đồng: "Chị Thẩm Vãn phải không? Tôi là mẹ của Trình Niệm. Chuyện hôm qua ở cổng nhà tôi, camera đã ghi lại toàn bộ."

Bà ngừng một nhịp.

"Con gái tôi điều tra nhà trai các anh từ hai tháng nay rồi — chuyên nghiệp hơn cô tưởng nhiều. Trước ngày ăn hỏi, hai nhà ngồi lại tại nhà tôi, nói thẳng một lần. Tôi sẽ mời người làm chứng của tổ hòa giải phường. Cô mang theo tất cả những gì cô có."
