---
story: "Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt"
chapter_number: 5
chapter_title: "Mười phút không có chỗ cho nước mắt"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1580
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-82/chuong/5"
---

# Chương 5: Mười phút không có chỗ cho nước mắt

*Tác phẩm: [Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt](https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-82)*

Bảy giờ kém mười lăm, hội trường ủy ban trấn đã kín hai phần ba. Dân trấn đến vì tin "liên doanh tour bị tố", nhiều người mang theo cả bình thủy và thái độ. Tôi ngồi hàng ghế thứ ba, cặp tài liệu đặt giữa hai đầu gối, nặng hơn tôi tưởng với đúng một tập giấy A4.

Cô Chu Tú Vân đến muộn, đi vào giữa lúc chủ tọa đang nhắc nội quy, nên bà biến lối đi thành một sân khấu nhỏ. Mắt bà đã đỏ sẵn — tôi không biết bà tập trước gương hay chỉ cần nghĩ tới hai chữ họ hàng là kích hoạt được ngay.

Chủ tọa vừa tuyên bố phần phát biểu của dân cư thì bà đứng bật dậy.

"Tôi xin nói vài lời. Đứa cháu này do nhà tôi cưu mang từ năm mười bốn tuổi. Nay nó lớn rồi, có chức có phận rồi, nó kiện chính người nhà mình, nó định đẩy em họ nó ra đường. Anh chị em ở đây, ai chịu nổi cảnh con trai cả keo kiệt với em út thế này?"

Có tiếng xì xào. Tôi đếm: bảy người quay lại nhìn tôi. Bảy. Hai mươi năm qua, con số này từng là hai mươi bảy, rồi cả hội đồng gia tộc.

"Và đây," bà dơ tay về phía dãy bàn chủ tịch, giọng chùng xuống đúng nhịp, "chú Kiến Quân, người hiền nhất họ Trần này, nuôi thằng Lâm ăn học, giờ phải ngồi đây. Chú ơi, chú nói một câu đi."

Trần Kiến Quân đứng lên. Ông đội chiếc mũ mềm dù đang ở trong nhà, tay chống xuống lưng ghế nhựa phía trước như thể đứng không vững.

"Tôi không trách cháu," ông nói, nhỏ nhẹ đúng chất ông suốt hai mươi năm. "Việc đã lỡ rồi. Thẩm Lâm à, chú chỉ xin cháu một câu. Một câu tha thứ, để cô bác còn nhìn mặt nhau ngày giỗ. San hô thì mọc lại, chứ tình thân đứt rồi thì nối bằng gì?"

Hội trường mềm ra. Tôi nghe rõ tiếng một bà cụ bên cạnh thở dài tán thưởng. Cái cơ chế đã vận hành bao nhiêu năm vẫn đúng thiết kế: không cần dao, chỉ cần nước mắt và hai chữ "ngày giỗ".

Tôi giơ tay.

"Chủ tọa, tôi đề nghị cho trình bày mười phút. Tôi đăng ký từ đơn hôm kia, có biên nhận."

Chủ tọa nhìn sang đại diện viện nghiên cứu. Người phụ nữ đeo kính phía bàn trên khẽ gật.

"Mời kỹ sư Trần. Mười phút."

Tôi không bước lên bục. Tôi mở cặp, lấy xấp giấy đã đánh số, đưa thư ký hội đồng bản photocopy đầu tiên, rồi mới nói.

"Một: ghi âm bữa cơm tối thứ Tư tại nhà cô Chu Tú Vân." Tôi bấm điện thoại, đặt ngửa giữa ghế. Giọng cô Vân vang lên rành rọt: *"Chú Lâm, cháu nó gọi chú một tiếng chú, chú nhường nó một bước thì nhà này yên ổn."* Tiếp đó là giọng Chu Khải, non và ngái ngủ sau màn hình: *"Anh ký cho nhanh còn xong chuyện, vòng vo làm gì."*

Tôi tắt máy.

"Hai: nhật ký lặn của tổ giám sát, kèm ảnh hiện trường vết gãy module san hô nhân tạo phía Đông. Ba điểm neo trái phép, cách kè bảo vệ từ bốn chục tới bảy chục mét. Mỗi vết gãy đều có mốc thời gian; đối chiếu lịch tour đêm của liên doanh, trùng tám trên tám chuyến."

Tờ giấy thứ hai chuyền tay. Tôi thấy một người đàn ông mặc áo gió đọc xong thì hắng giọng, gấp lại cẩn thận hơn lúc mở.

"Ba: phụ lục định giá vốn góp của bên Chu Khải, một tỷ hai cho mục 'rạn san hô nhân tạo phía Đông'. Tài sản đem định giá là bốn tấm ảnh nghiệm thu. Ảnh này," tôi dừng một nhịp, "do chính tôi chụp, giao hồ sơ khảo sát tháng mười một năm ngoái, nay đóng dấu thẩm định hồi tháng giêng bởi một công ty mà không ai ở đây từng nghe tên. Sở hữu bức ảnh không làm người ta sở hữu rạn san hô."

Tiếng xì xào lần này quay về phía hàng ghế họ Chu. Chu Khải đứng lên định cãi, rồi ngồi xuống khi thấy thư ký hội đồng đang ghi.

"Bốn," tôi nói. Và tôi quay người, lần đầu tiên trong buổi họp nhìn thẳng vào Trần Kiến Quân. "Sao kê chuyển khoản do anh Trần Vĩ cung cấp. Mười một lần chuyển trong hai năm, từ tài khoản Chu Khải tới tài khoản chú ruột tôi, các khoản tròn mềm, dư nợ tăng đúng tháng cao điểm tour. Tin nhắn ngày ba tháng chín năm hai nghìn không trăm hai mươi hai của người lái xuồng: 'chú Hai giữ hộ bốn mươi phần trăm'."

Kiến Quân vẫn đứng. Tay ông rời khỏi lưng ghế.

"Cùng tháng đó, rạng sáng hai mươi bảy tháng tám, camera hành trình ghi lại cảnh Chu Khải tự tay đẩy khối neo xuống nước, miệng nói: 'Nhà người ta cả, san hô mọc lại nhanh thôi.' Bốn ngày sau, biên bản vụ tẩy trắng rạn phía Nam mang chữ ký người chịu trách nhiệm khu vực tour khép lại bằng báo cáo thời tiết cực đoan, rồi biến mất khỏi hệ thống."

Im lặng. Lần này không có ai thở dài hộ ai.

"Và cuối cùng," tôi rút tờ giấy cuối khỏi kẹp, "hợp đồng vay tiền lập khi tôi chưa đủ tuổi trưởng thành. Người vay: Trần Kiến Quân. Số tiền: toàn bộ tiền bồi thường đất và tiền tàu của anh trai ông — tức bố tôi — đứng tên người đã khuất. Lãi suất không đồng. Hạn trả: chờ thằng Lâm trưởng thành. Bản gốc cất trong két sắt tủ thờ, mã mở là ngày sinh bố tôi. Hội đồng đã yêu cầu sao lục, đối chiếu dấu mực giữa bản gốc và bản photo, kết quả xác thực."

Tôi đọc tiếp, mỗi chữ đặt xuống như đóng cọc:

"Số dư của khoản đó, tính tới kỳ gần nhất, vẫn nằm im trong tài khoản tiết kiệm đứng tên người đã mất. Người đã mất không tiêu được đồng nào."

Hội trường không còn ai cười. Có tiếng ghế kêu. Tôi nghe thấy cả tiếng một chiếc điện thoại bị ai đó úp vội xuống mặt bàn.

Chu Tú Vân gào lên: "Nể mặt! Nể mặt họ hàng một lần!" Giọng bà vỡ ra ở chữ "một", nhưng không ai đứng lên ủng hộ nữa. Cơ chế ấy chỉ chạy khi còn người tin nó miễn phí.

Đại diện viện nghiên cứu đứng dậy, đọc ngắn gọn: liên doanh tour vùng đệm Ngọc Loan bị đình chỉ hoạt động kể từ hôm nay, chờ xử phạt hành chính theo quy chế khu bảo tồn; hồ sơ nghiệm thu giai đoạn chuyển sang kiểm kê độc lập; mọi vị trí điều phối của các cá nhân có tên trong hồ sơ bị loại khỏi dự án. Đầu mối quản lý của Trần Kiến Quân cử người tới, mời ông về làm việc theo quyết định triệu tập kỷ luật nội bộ.

Ông đi ngang chỗ tôi đứng. Hai mươi năm, cái bóng này che cho tôi khỏi mưa nắng, cũng chính cái bóng này chặn tôi khỏi mọi giấy tờ mang tên mình.

"Cháu tàn nhẫn với chú," ông nói khẽ, chỉ mình tôi nghe.

"Dạ," tôi đáp cũng khẽ. "Cháu chỉ sòng phẳng."

Chủ tọa hỏi ý kiến cuối cùng trước khi giải tán. Tôi nói: "Tôi từ chối hòa giải tại chỗ. Từ nay, mọi vấn đề liên quan, đề nghị làm việc qua văn bản, gửi theo địa chỉ pháp chế của viện."

Buổi chiều, Trần Vĩ khuân hai thùng carton xuống cầu thang nhà chú. Trong đó là sách vở, quần áo và đống giấy tờ tùy thân của tôi — tất cả những gì mang tên tôi mà từng nằm dưới mái nhà này. Cậu ta châm thuốc, rít một hơi dài.

"Đáng lẽ tôi nên đưa mấy thứ đó sớm hơn," Vĩ nói.

"Không," tôi đáp. "Sớm hơn thì hội trường hôm nay đã đông người nhà mình hơn."

Cậu ta cười khẩy, không cãi. Tôi lấy điện thoại, chuyển vào số của chú Hai con số tôi tự tính: học phí, sách vở, ăn ở mười bốn năm, quy về mặt bằng giá hiện tại, làm tròn lên. Kèm một dòng duy nhất: "Nợ này tôi trả, từ nay đừng nhắc nữa."

Tin nhắn báo chuyển tiền thành công. Không có tin nhắn lại.

Trong thư mục "Nhường một bước", tôi tạo tệp cuối cùng, đặt tên "Hết nợ", kéo cả thư mục sang ổ cứng rời rồi rút nguồn khỏi laptop. Màn hình tối xuống, in ra mặt tôi một khoảnh khắc — người đàn ông ba mươi tư tuổi vừa xóa xong một thứ đã hai mươi năm chiếm dung lượng đời mình.

Chiều Ngọc Loan, biển đóng cửa vùng đệm hai mươi ngày để cắm lại phao. Tổ giám sát tập kết ở cảng lúc bốn giờ. Hạ Vy vẫy tôi từ xuồng, miệng nhai kẹo gừng, giơ ngón cái lên không lý do.

Tôi xách đồ xuống cầu cảng. Nước vỗ vào trụ bê tông, đục và nặng, không hứa hẹn gì cả. Chỉ là sạch.
