---
story: "Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt"
chapter_number: 3
chapter_title: "Người hiền của cả họ"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1168
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-82/chuong/3"
---

# Chương 3: Người hiền của cả họ

*Tác phẩm: [Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt](https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-82)*

Sáu giờ chiều thứ Sáu, tôi bấm gửi ba bản email cùng lúc: trả lời Chu Khải, đề nghị triệu tập hội đồng kỹ thuật, và đơn xin sao y phụ lục định giá gửi công ty thẩm định giá.

Chín phút sau, điện thoại reo. Không phải số Chu Khải.

"Thẩm Lâm à?" Giọng Trần Kiến Quân nhẹ như nước sôi để nguội. "Chú nghe nói cháu làm ầm lên chuyện hồ sơ. Rảnh không, ra chú nói chuyện."

Hai mươi năm nay, cứ mỗi lần nhà có việc, câu mở đầu của chú vẫn là "ra chú nói chuyện". Bố mất năm tôi mười bốn tuổi, chú dắt tay tôi về, nói đúng một câu với họ hàng: "Thằng nhỏ để tôi." Từ hôm đó, câu đó thành án chung thân.

Tôi nói: "Cháu mời chú. Quán lẩu góc đường cá, gần nhà chú."

"Chiều cháu." Chú cười. "Nhưng để chú gọi món nhé. Cháu gầy quá."

---

Lẩu bò chín tới, khói bốc lên làm mờ cặp kính của chú. Trần Kiến Quân năm nay năm mươi tám, tóc bạc nửa đầu, cán bộ hậu cần xí nghiệp vận tải biển về hưu, cả họ bảo nhau đó là người hiền nhất họ Trần. Hiền đến mức giỗ chạp ngồi cuối bàn, không bao giờ to tiếng, ai nhờ gì cũng nhận lời.

Chú gắp cho tôi miếng nạm bò, đặt vào bát, cái cách quen thuộc đến mức cổ họng tôi thắt lại một nhịp. Rồi mới nhận ra mình vừa bị một động tác cơ thể đánh lừa.

"Chú nói thật," chú đẩy cặp kính lên, "cháu với thằng Khải, chị em họ hàng với nhau. Cái ghế điều phối ấy, cháu giữ được bao nhiêu tiền? Người ta thuê cháu làm chuyên môn, chứ có cho cháu phần trăm đâu. Nhường nó một bước, rồi chú đứng giữa, nhà này còn đi lại với nhau."

"Cháu cũng nghĩ vậy," tôi nói. "Nên cháu muốn tính sòng phẳng."

Tay chú khựng lại trên đôi đũa. Một giây thôi, rồi nhanh hơn: "Tính thế nào?"

"Cháu hai mươi tuổi ra trường, lương tháng đầu tư về chú đủ tiền chợ. Từ đó đến giờ, cháu không tiêu của nhà một xu nào ngoài..." tôi ngừng đúng mức, "...học phí phổ thông. Chú nuôi cháu ăn học, cháu nhớ. Cháu muốn trả."

Mặt chú dịu xuống, cái kiểu dịu của người vừa thấy con mồi tự nguyện chìa cổ. "Ôi dào, anh em máu mủ mà nói chuyện tiền nong..."

"Dạ, nói tiền nong ạ." Tôi bật màn hình điện thoại úp xuống mặt bàn — vạch đỏ chạy ngang, đang ghi âm. "Vì liên quan đến tiền của bố mẹ cháu."

Khói lẩu bay giữa hai người.

"Ngày trước bố mẹ cháu mất, có khoản bồi thường. Đất ven kè với tiền tàu. Cháu mười bốn tuổi, không biết chữ ký là gì, chú bảo ký giấy ủy quyền giữ hộ, cháu ký." Tôi uống một ngụm nước chè. "Hai mươi năm rồi, chú ạ. Cháu chưa lần nào được xem giấy tờ của khoản đó. Bây giờ cháu lớn rồi, cháu xin lại."

Chú đặt đũa xuống, rất chậm. "Cháu hỏi chú giữa bữa lẩu thế á?"

"Cháu hỏi từ Tết năm ngoái," tôi nói. "Chú bảo đang gửi tiết kiệm. Năm kia chú bảo bên xã đang chờ giải quyết. Cháu chỉ muốn biết một điều thôi, chú ơi: tiền ấy bây giờ nằm ở đâu, và giấy tờ đứng tên ai."

"Thẩm Lâm." Giọng chú thấp xuống, chuyển sang tông nghiêm khắc mà hồi nhỏ vẫn dùng khi tôi bị điểm kém. "Chú giữ hộ là giữ cho cháu. Nếu ngày ấy không có chú, cháu đã bỏ học đi kéo lưới rồi. Ơn đó cháu định phủ nhận bằng mấy tờ giấy à?"

"Cháu không phủ nhận ơn." Tôi đẩy bát nạm bò về phía chú, đúng chỗ chú vừa gắp cho tôi. "Cháu chỉ đòi lại tiền. Hai thứ khác nhau, chú ăn lẩu đi kẻo nguội."

Chú không ăn. Chú gọi thêm một đĩa rau, gọi cả rượu, nhưng không rót. Cả buổi tối hôm đó chú không nhắc nữa chuyện nhường ghế điều phối. Trước lúc ra về, chú chỉ buông một câu, nhẹ bẫng:

"Cháu lớn rồi, chú không dạy được nữa. Tùy cháu."

---

Một giờ mười một phút sáng thứ Bảy, điện thoại rung. Tin nhắn Zalo từ Chu Tú Vân — bà cô chắc được chồng chú kể lại bữa lẩu, giọng qua bàn phím còn nhanh hơn khóc ngoài đời:

"Mày đúng là giống chó. Nuôi mày từ cái tuổi ăn chưa no, giờ mày hạch sách người ta từng đồng. Cả họ này không ai chơi với mày nữa đâu."

Tôi chưa kịp soạn câu trả lời thì tin nhắn thứ hai tới, vẫn số đó:

"Chị ơi, em nói chị câu này rồi thôi. Chuyện nhà nó, chị đừng dây vào."

Số lạ. Người hiển thị: thím — vợ chú Hai.

Tôi đọc đi đọc lại dòng "không chia phần" trong một tin nhắn bị gửi nhầm ô trò chuyện nhóm họ, nơi thím vừa chửi chồng vừa đá sang cô: "Anh Hai thì lo cho cái thằng cháu trời đánh ấy, còn mẹ con em thì lấy gì mà sống. Bắt tay với chú nó mà để em không hay biết phần nào."

Hóa ra liên minh không chắc như người ta tưởng. Tiền thì bao giờ cũng có hai đầu dây, và đầu dây nào cũng muốn nhiều hơn.

Tôi chụp toàn bộ màn hình, lưu vào thư mục "Nhường một bước", đặt tên file theo giờ. Con trỏ nhấp nháy bên dưới sáu lớp chứng cứ đã nằm gọn ở đó.

Nửa đêm, điện thoại sáng thêm lần nữa. Số lạ, tin nhắn SMS, kiểu người gửi không có tài khoản mạng xã hội hoặc không muốn lộ:

"Cháu đừng đấu với chú. Chú biết hết."

Tôi ngồi thẳng dậy trong bóng tối phòng trực ban, ngửi mùi dầu máy lẫn muối biển phả vào từ cửa sổ hé. Đánh vật với Chu Khải thì dễ, nó ồn ào, non tay, tham lộ liễu. Nhưng câu này không phải giọng Chu Khải. Giọng người này bình tĩnh, câu cú gãy gọn, và quan trọng hơn: người này đứng bên trong nhà chú Hai.

Tôi nhắn lại đúng một dòng:

"Chú là ai?"

Ba chấm hiện lên, tắt. Hiện lên, tắt. Cuối cùng, tin nhắn về:

"Thằng hư của cả họ. Trần Vĩ."

Con trai duy nhất của Trần Kiến Quân. Đứa mà cả họ truyền miệng nhau là phá của, không thiết gia sản, ba mươi mốt tuổi đầu lang thang bến cá chẳng làm nên tích sự gì.

Đứa hư nhìn thấy hết. Và đứa hư vừa cảnh cáo tôi — bằng đúng cái giọng mà người ta dùng để dọa con mồi trước khi nó chạy thoát.

Hoặc, để nó chạy tới chỗ an toàn.
