---
story: "Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt"
chapter_number: 5
chapter_title: "Của chung, giá riêng"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 966
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-61/chuong/5"
---

# Chương 5: Của chung, giá riêng

*Tác phẩm: [Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt](https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-61)*

Bị cả nhà họ coi là đồ dễ bắt nạt thì nên trả lời thế nào?

Tôi đã định không quay lại hỏi đáp này nữa. Nhưng buổi bảo vệ hôm đó kết thúc bằng một biên bản, và mười ngày sau, kiểm toán độc lập kết thúc bằng một tập hồ sơ dày hơn tôi tưởng. Tôi kể nốt phần cuối, kiểu trả lời trên diễn đàn: mỗi ý một dòng, có bằng chứng đính kèm.

Kết luận kiểm toán đóng dấu đỏ, hai mạch tiền, tách bạch như hai đường chỉ may trên bao bánh.

Mạch thứ nhất: quà biếu cuối mùa và quỹ marketing. Mười một đợt chuyển, tám đợt về ví điện tử đứng tên thím cả Trần Mỹ Dung, hai đợt về số trùng đăng ký của bác Hai — người kế toán cũ vừa được mời lên xác nhận miệng hộ thím cả hôm trước. Bác Hai đọc lại biên bản có chữ ký của chính mình, xin lỗi bằng cách nộp đơn nghỉ việc lần thứ hai trong tuần. Số còn lại đối chiếu khớp danh mục quà biếu trong chiếc phong bì niêm phong tôi nộp thư ký Liên lúc bảy giờ sáng hôm ấy.

Mạch thứ hai: hai hợp đồng nguyên liệu cận date. Mua bột đậu xanh ba mươi bảy nghìn tám trăm, khai bốn mươi mốt nghìn hai trăm, ăn non ba nghìn bốn trăm mỗi tấn. Camera kho ghi biển số xe thuê khớp người đứng tên hợp đồng, tài khoản nhận chênh lệch do chú cả nắm quyền kích hoạt. Hội đồng hủy cả hai hợp đồng, xưởng tự tìm nguồn mới trong vòng một mùa vụ.

Ngày mười hai, ban quản trị công bố quyết định đình chỉ điều hành với ông giám đốc Bùi Duy Manten, chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra. Biên bản khoản ghi thêm lúc chín giờ ba mươi bốn phút — cái tay chộp chiếc USB — nằm ở trang cuối, kèm chữ ký làm chứng của hai nhà đầu tư.

Cùng ngày, cố vấn Hoàng Minh gọi tôi lên. Ông đẩy qua bàn bản term sheet, không uống trà, không hàn huyên.

— Đề án Nguyệt Thực đứng tên cá nhân cô, phần thiết kế bao bì đứng tên cô Đặng Thu Thảo. Cổ phần sáng lập cho người sở hữu trí tuệ, tính theo định giá của hội đồng. Bốn nhà đầu tư ký rồi, thiếu chữ ký cô.

Thu Thảo ngồi cạnh, ôm cuốn sổ tay đã nộp hôm bảo vệ, nay được trả về kèm bảng truy lĩnh hai năm lương thiết kế. Em ký trước tôi, ký xong bật khóc đúng kiểu người chịu đựng lâu năm: không thành tiếng, vai rung, miệng vẫn dặn dò nhân viên pháp chế từng câu chỉnh sửa logo.

Còn phe họ chọn nơi phản đòn cuối cùng: đám giỗ.

Chiếc bàn xoay quen thuộc, mâm cao cỗ đầy, họ nội đông đủ. Thím cả đứng dậy trước, giọng nhu mì hơn cả lúc bị tố trước hội đồng.

— Chuyện đã đến nước này, người một nhà ngồi lại với nhau. Nó nói sai một câu, mình bỏ qua một câu, giữ danh dự cho họ.

Tôi đặt lên bàn hai thứ: bản sao hợp đồng lao động ký từ hai năm trước — thứ mực khác mà tôi từng nhắc ngoài cửa phòng họp — và trích lục biên bản phiên bảo vệ có dấu hội đồng.

— Con không cãi ai. Luật sư của con sẽ làm việc với luật sư của nhà mình. Ai muốn nói gì, nói qua giấy trắng mực đen có số giao dịch.

Chú cả im từ đầu đến cuối, mắt trũng, tay day day mép bàn. Đến câu của tôi thì ông ngẩng lên, môi mấp máy định nói "thể diện".

Bà nội đặt chén cơm xuống. Cả bàn im bặt — bà ít nói, mỗi câu là chốt hạ.

— Cái phong bì con Lan Anh gửi cô giữ hôm đó, bà đã đưa luật sư. Bà giữ vì bà tin nó. Còn thằng cả, nó lấy của chung, bà không bênh.

Một câu. Không nhìn ai. Bà đứng dậy vào trong, để lại chiếc bàn xoay đầy những khuôn mặt tự dưng nhỏ lại.

Thỏa thuận chia tách ký bên phòng luật sư tuần sau đó, ngắn gọn: tôi giữ đề án, toàn bộ dữ liệu vận hành và thương hiệu dòng sản phẩm mới; họ giữ xưởng Hương Sen cũ, kèm điều khoản bồi hoàn chi phí kiểm toán và truy thu số tiền hai mạch sai phạm. Không ai cầm tay ai. Không ai gọi nhau bằng "của nhà chung" nữa — từ đó trở đi, mọi thứ đều có giá riêng, ghi bằng số, đóng dấu.

Hôm nay tôi mở lại câu hỏi cũ, gõ dòng cuối.

Ba năm làm không công dạy tôi một điều: lòng tham đội lốt "của nhà chung" nguy hiểm hơn lòng tham lộ liễu, vì chính sự nhòe pháp lý ấy khiến người ta lấy công sức của bạn mà không thấy mình ăn cắp. Nên nếu bạn đang bị cả họ gắn nhãn hiền, dễ bắt nạt — đừng cãi tay đôi. Ký hợp đồng. Lưu phiên bản file. Giữ sao kê. Ghi âm những cuộc họp bạn được mời tham gia. Để dành tất cả cho một lượt trình bày duy nhất, đúng nơi, đúng người cần xem.

Không tha thứ. Cũng không sống vì hận. Chỉ là từ giờ, bàn cân có hai bên, và tôi đứng ở bên có bằng chứng.

Điện thoại rung. Số lạ, nhưng tôi đoán ra ngay. Tin nhắn của chú cả: "Cho tao gặp mặt con nói chuyện."

Tôi đọc, không trả lời, tắt máy.
