---
story: "Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt"
chapter_number: 4
chapter_title: "Lượt của tôi"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1688
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-61/chuong/4"
---

# Chương 4: Lượt của tôi

*Tác phẩm: [Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt](https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-61)*

Ba mươi giây im lặng sau đoạn ghi âm là ba mươi giây dài nhất đời tôi tính theo đơn vị phòng họp.

Tôi để loa nguội hẳn rồi mới nói, giọng đều như đang đọc báo cáo tồn kho:

— Thưa hội đồng. Tôi xin chiếu tiếp. Tệp này có bốn mục. Mục thứ nhất trả lời cho câu hỏi ai là tác giả đề án Nguyệt Thực.

Chú cả ngồi xuống được rồi. Ông ta vuốt áo, cười nhạt:

— Cháu ơi, ghi âm họ hàng nói giỡn với nhau cũng đem ra viện. Của nhà này là của chung, đứa nào làm chẳng vậy.

— Vâng, của chung. — Tôi gật. — Nên rất may là máy chủ lưu lịch sử phiên bản cũng là của chung. Xin chiếu trang thứ hai.

Trên màn hình, tệp trình bày mang tên "ĐỀ ÁN NGUYỆT THỰC — TẬP THỂ GIA ĐÌNH" hiện cạnh tệp gốc của tôi. Dưới mỗi tệp, thư ký kỹ thuật đọc to dòng metadata như tôi đã nhờ từ sáng: ngày tạo, người tạo, số lần lưu.

— Tệp gốc tạo ngày mười một tháng trước năm kia, người tạo: Nguyễn Lan Anh. Tệp bên phải tạo tuần trước, trên cơ sở sao chép nguyên văn tệp gốc, chỉ sửa một trường: tên tác giả. Lịch sử phiên bản cho thấy bản sao không có thêm trang nội dung nào. Toàn bộ hai mươi bảy trang bên trong, chữ nào cũng từ tệp bên trái mà sang.

Hoàng Minh nghiêng người về trước, nheo mắt nhìn cột ngày tạo. Ông không nói gì. Nhưng ông gõ hai đốt ngón tay xuống bàn, ra hiệu thư ký ghi tiếp.

— Cô Dung có nói hôm qua, tại buổi họp họ, rằng công sức cả họ góp vào một đề án thì đứng tên cả họ là đúng. — Tôi quay sang phía thím cả. — Tôi không phản đối. Tôi chỉ xin hội đồng đối chiếu một điều: bản thảo đề án đứng tên tôi đã nằm trong hồ sơ dự án nộp lên quỹ từ hai năm trước, có dấu tiếp nhận. Còn bản "tập thể" xuất hiện sau buổi họp họ đúng sáu ngày. Góp công hay góp tên, hai mốc thời gian đó tự chúng phân xử.

Khôi định đứng lên, rồi lại ngồi. Anh ta nhìn bố. Lần này chú cả không nhìn lại.

— Mục thứ hai. — Tôi bấm slide. — Quỹ quà biếu và ngân sách tiếp thị.

Thím cả thẳng lưng:

— Cái đó sổ sách do con Lan giữ!

— Đúng. Sổ do cháu giữ. — Giọng tôi vẫn đều. — Giữ để cuối mùa khóa sổ, còn tiền đi đâu thì ví điện tử nó biết. Đây là sao kê in từ danh mục đã niêm phong nộp thư ký Liên hồi bảy giờ sáng, mã niêm phong khớp với biên bản tiếp nhận trang bốn mươi mốt. Đề nghị hội đồng đối chiếu hai cột: nguồn vào là tiền quà biếu nhà cung ứng chuyển theo từng đợt, tổng cộng mười một đợt trong hai mùa vụ; nguồn ra, tám trong mười một đợt chảy về một ví duy nhất, chủ tài khoản đăng ký là Trần Mỹ Dung. Hai đợt khác chuyển tới số điện thoại trùng số bác Hai đăng ký với xưởng ngày thường.

Bác Hai, người vừa lên xác nhận miệng cách đó nửa tiếng, đứng bật dậy từ hàng ghế khách mời:

— Tôi không biết chuyện này! Bà bảo tôi giữ hộ vài khoản tất toán, tôi tưởng quỹ chung —

— Mời bác ngồi. Lời của bác đã có trong biên bản. — Hoàng Minh cất tiếng, lần đầu tiên kể từ khi đoạn ghi âm tắt. Ngắn, gọn, như tra một con dấu.

Và rồi điều tôi chờ xảy ra: thím cả quay phắt sang chồng, quên cả hạ giọng:

— Anh giấu tôi chuyển tiền cho ai? Quỹ anh cầm nhiều hơn tôi! Cái bảng chi phí anh bắt tôi đưa nộp ban sáng, anh nói là để khép lại chuyện con Lan, xong mình rút vốn sạch —

— Im. — Chú cả rít qua kẽ răng.

— Bây giờ cả họ nghe rõ rồi, em im cái gì...

Một phe họ, trước mặt bốn nhà đầu tư, đang tự cắn lấy đuôi mình. Tôi để họ thêm mười giây, rồi bấm slide.

— Mục thứ ba. Camera kho.

Hình đen trắng: một chiếc xe tải nhỏ lùi vào cửa sau kho lúc gần một giờ sáng. Người mở cửa kho mặc áo lương của xưởng. Biển số xe, tôi phóng to, khớp với hợp đồng thuê xe đứng tên một cá nhân — cũng chính là người nhận khoản chênh lệch từ hai hợp đồng nguyên liệu cận date, tính ra bằng cách đối chiếu đơn giá thật trên hóa đơn nhà cung cấp với đơn giá trong bảng chi phí nội bộ: bột đậu xanh ba mươi bảy nghìn tám trăm đồng mua vào, khai bốn mươi mốt nghìn hai trăm, mỗi tấn ăn non ba nghìn bốn trăm đồng, ba tấn một mùa.

Phòng họp im hẳn. Dân làm vốn không cần tôi giảng bài. Con số tự nó biết đi.

— Và mục cuối cùng. — Tôi hít vào một hơi. — Cái file mà ban điều hành nộp hội đồng sáng nay để chứng minh tôi sửa số liệu.

Chú cả nhíu mày:

— File gốc thiết kế bao bì, cô Thảo đưa cho tôi. Việc gì đến —

— Xin phép cho tôi nói hết câu về tệp đó. — Tôi cắt lời, lịch sự. — Tệp "bản gốc" ấy có phần metadata ghi rõ: chỉnh sửa lần cuối lúc năm giờ bốn mươi mốt phút sáng nay, bởi tài khoản quản trị hệ thống. Mật khẩu tài khoản quản trị, theo biên bản bàn giao ngày xưa cũ mà thư ký có thể tra, do giám đốc điều hành nắm. Chữ ký số đính kèm trong tệp cũng trỏ về đúng tài khoản đó. Tôi không có quyền truy cập. Hội đồng có thể kiểm chứng ngay bây giờ, trước mặt mọi người.

— Không phải tôi! — Lần đầu tiên trong đời tôi thấy chú cả mất giọng. — Con Thảo! Chính nó đưa file cho tôi, nó bảo đây là bản Lan Anh sửa số liệu —

Mọi cặp mắt dồn xuống hàng ghế thứ hai, nơi em dâu tôi vẫn ngồi im từ đầu phiên, hai tay đặt lên túi xách.

Thu Thảo đứng dậy. Cô ấy bước lên chậm, mở túi, lấy ra một cuốn sổ tay bìa da mềm, đặt xuống bàn chủ tọa cạnh phong bì niêm phong của tôi.

— Em là người đưa file cho bố chồng em. — Giọng cô ấy nhỏ nhưng không run. — Em đưa thật, vì em nghĩ nó sẽ buộc tội chị Lan Anh. Em chỉ không biết trong file còn sót chữ ký của người sửa. — Cô ấy cúi đầu một chút, quay lại phía sau, chỗ Khôi đang ngồi bất động. — Hai năm nay em làm thiết kế bao bì cho dòng Nguyệt Thực. Lương của em hứa theo mùa, chưa mùa nào đủ, chưa đồng nào chuyển khoản. Trong sổ này là ngày tháng từng lần hẹn. Có hóa đơn quà tặng nhà em bị ghi thành chi phí tiếp khách của xưởng. Em xin hội đồng ghi lời em vào biên bản: tác giả các bản thiết kế là em, và bản mà nhà chồng em đem tố người khác — là bản do chính tài khoản của ông ấy xuất ra.

Cô ấy ngồi xuống. Mặt Khôi tái như tờ biên bản.

Hoàng Minh đeo kính lại. Ông lật trang cuối hồ sơ, rồi ngẩng lên nhìn thẳng chú cả:

— Thật ra tôi nhận ra số liệu thật ngay từ trang đầu tiên cậu Lan Anh chiếu. Đơn giá bánh nhà tôi đặt mười năm nay, năm nào cũng tự tay đối chiếu với phiếu thu của xưởng. Sáng nay bảng của ban điều hành đưa, riêng dòng chi phí vỏ thiếc đã sai. Tôi ngồi nghe hết buổi không phải vì dao động. Là vì muốn xem các vị định diễn đến đâu.

Ông quay sang thư ký:

— Ghi biên bản. Tạm dừng phần thẩm định, chuyển toàn bộ hồ sơ phiên họp sang bộ phận pháp chế. Yêu cầu kiểm toán độc lập.

Tôi cắm lại dây trình chiếu, mở tệp cuối — bản điều kiện, ba dòng:

— Trước khi pháp chế vào việc, tôi xin phát biểu với tư cách người lao động có hợp đồng lao động đã ký hai năm, vẫn còn hiệu lực, do chính xưởng này đóng dấu. Điều kiện của tôi: một, đề án Nguyệt Thực đứng tên tác giả thật, gồm tôi và cô Đặng Thu Thảo, tách bạch quyền sở hữu với tài sản cũ của họ. Hai, mọi thỏa thuận sắp tới về dữ liệu, thương hiệu sản phẩm mới, làm việc qua luật sư và kiểm toán. Ba, nếu hội đồng hoặc ban điều hành chọn cách "người một nhà tự dàn xếp", tôi rút toàn bộ dữ liệu, tài khoản vận hành và quyền tác giả ngay trong chiều nay.

— Mày—

Chú cả bật dậy, sải hai bước về phía bàn tôi, tay chộp sang chiếc USB còn cắm ở thiết bị trình diễn.

Tôi không kịp né. Bàn tay ông ta cách mặt bàn một gang thì khựng lại — hai nhà đầu tư đã đứng chắn từ bao giờ, và tiếng bà thư ký Liên vang lên, rõ từng chữ, đọc thẳng vào micro biên bản:

— "Khoản ghi thêm: lúc chín giờ ba mươi bốn phút, ông Bùi Duy Manten có hành vi định chiếm đoạt vật chứng của người trình bày. Đề nghị có mặt tại phòng pháp chế sau phiên."

Bốn nhà đầu tư rời ghế, tiến về phía tôi. Đoạn ghi âm trong USB, tôi biết, mới chạy hết ba mươi giây.
