---
story: "Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt"
chapter_number: 3
chapter_title: "Buổi bảo vệ: lượt của họ"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1353
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-61/chuong/3"
---

# Chương 3: Buổi bảo vệ: lượt của họ

*Tác phẩm: [Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt](https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-61)*

"Kính thưa hội đồng, phần trình bày đầu tiên thuộc về ban điều hành xưởng Hương Sen."

Chị Liên vừa dứt câu, chú cả đứng lên, cài lại cúc áo, đi ra bục như người nhà mình bước vào phòng khách. Máy chiếu đổi tín hiệu. Trang đầu tiên của đề án Nguyệt Thực hiện ra, và ở chỗ dòng "Chủ nhiệm đề án", cái tên ba năm nay tôi gõ đi gõ lại mỗi lần nộp báo cáo đã bị xóa. Thay vào đó là bốn chữ in hoa: TẬP THỂ GIA ĐÌNH.

Tôi ngồi hàng ghế thứ hai, tay đặt lên bụng. Bảy tháng rồi, chiếc áo khoác rộng che được phần lớn, nhưng hôm nay không ai để ý tới chuyện đó. Hôm nay cả phòng chỉ để ý xem ai chiếm sân khấu.

Thím cả ngồi cạnh, nghiêng người thì thầm đủ cho tôi nghe: "Mai mốt còn cãi nữa không." Tôi không trả lời. Trong túi áo, chiếc USB nhỏ hơn bao diêm nằm im, nóng như buổi sáng tôi cầm nó.

Trang chiếu lật sang trang ba. Chú cả nói về "tinh thần họ tộc", về "công sức của cả nhà", về dòng bánh cao cấp mang hồn quê. Ông ta không đọc nổi một con số nào. Bốn nhà đầu tư phía bàn dài bắt đầu nhìn nhau. Chủ tịch Hoàng Minh, tóc bạc trắng, chống cằm, mặt không có biểu cảm gì dễ chịu.

Rồi tới tiết mục đã dàn.

"Xin cho phép chất vấn," Khôi đứng dậy, tay giữ micro nhưng mắt liếc về phía bố nó trước. "Em Lan Anh phụ trách dữ liệu. Em muốn hỏi: chi phí nguyên liệu quý hai trong báo cáo của em cao bất thường so với bảng đối chiếu mà ban điều hành vừa nộp hội đồng sáng nay. Cụ thể, đơn giá bột đậu xanh chênh gần mười phần trăm. Số liệu này do đâu mà có?"

Nó nói một mạch, đúng nhịp, đúng chỗ ngắt. Thuộc bài. Người thật sự hiểu số liệu không hỏi theo thứ tự đó — họ hỏi nguồn trước, hỏi phương pháp sau, chứ không nhảy thẳng vào kết luận.

"Tôi ghi nhận câu hỏi," chị Liên nói, nhìn sang tôi. "Phần phản biện xếp sau chất vấn. Chị Lan Anh có thể trả lời ngay hoặc chờ tới lượt."

"Trả lời luôn cho gọn," tôi đứng dậy. "Anh Khôi ơi, bảng đối chiếu anh vừa cầm trên tay, anh mở giúp tôi trang ba, dòng mười bảy."

Khôi lúng túng lật tập giấy. Cả phòng chờ.

"Đơn giá bột đậu xanh," tôi nói. "Trong bảng đó ghi bốn mươi mốt nghìn hai trăm. Nguồn ghi là 'báo giá tham khảo'. Cho tôi hỏi lại: báo giá của ai, ngày nào, ai là người điền dòng nguồn đó?"

"À... bên điều hành cung cấp..."

"Điều hành nghĩa là tài khoản nào trên hệ thống?" tôi hỏi tiếp. "Bảng giá gốc của tôi lưu trên máy chủ đề án, mỗi lần sửa đều có lịch sử phiên bản. Đơn giá thật là ba mươi bảy nghìn tám trăm, khớp hóa đơn nhà cung cấp, khớp luôn với con số anh vừa đọc là 'cao bất thường'. Vậy cái bảng bị kéo thấp xuống để tố tôi thổi phồng — nó được tạo lúc mấy giờ, từ máy nào, do ai bấm lưu?"

Khôi mở miệng. Đóng lại. Nó quay sang nhìn bố nó, cái liếc đó nhanh nhưng cả phòng nhìn thấy.

"Đủ rồi," chú cả cất tiếng, vẫn cười. "Con số thì đứa nào chẳng sửa được vài dòng. Chuyện nội bộ, hôm nay đừng làm nặng nề. Mời cô Dung."

Trần Mỹ Dung đứng lên như đã tập. Bà ta vẫy một người đàn ông trung tuổi ngồi góc phòng — tóc bạc sớm, sơ mi cũ, hai tay đặt trên đầu gối, ngồi không yên như người sắp bị gọi tên trong lớp. Kế toán cũ của xưởng, nghỉ hai năm nay. Sáng nay ở sảnh, ông gọi tôi là "cô Lan" rồi chữa lại "chị Lan".

"Mời bác Hai xác nhận giúp hội đồng một việc," thím cả nói. "Quà biếu cuối mùa mấy năm nay, ai là người giữ, ai phát?"

Ông Hai chớp mắt. "Con Lan Anh nó giữ sổ. Nó phát hết."

"Giữ sổ," thím cả lặp lại, chậm rãi, như đóng dấu. "Vậy quà biếu không kiểm kê, tiền lẻ chảy lòng vòng, cũng là do nó giữ."

"Không ai nói vậy," ông Hai xua tay. "Tôi chỉ nói nó giữ sổ."

"Cảm ơn bác," thím cả mỉm cười, quay về phía bàn hội đồng. "Tôi xin lỗi phải nói chuyện nhà trước mặt khách. Nhưng đề án mà người giữ quỹ trong sạch thì mới đáng rót vốn."

Phía bàn dài, một nhà đầu tư trẻ ghi gì đó vào giấy. Hoàng Minh không ghi. Ông chỉ hỏi, giọng khàn và ngắn: "Thư ký, ghi biên bản đầy đủ lời xác nhận vừa rồi. Từng câu một."

Tôi giơ tay. "Xin hội đồng cho ghi rõ trong biên bản: người xác nhận là kế toán cũ, đã nghỉ việc, không còn truy cập sổ sách từ hai năm nay; lời xác nhận là thuật miệng, không kèm chứng từ. Đề nghị đối chiếu với sao kê chính thức khi phiên phản biện diễn ra."

Chị Liên gõ phím. Tôi ngồi xuống. Chú cả nhìn tôi nửa giây, kiểu nhìn của người thấy con mồi vùng cựa nhưng chưa đáng ngại. Ông ta hạ mông xuống ghế, ngả lưng, khoanh tay. Lượt của họ, tính ra, đang thắng.

Suất phản biện tới. Tôi cầm micro, không mở laptop.

"Tôi sẽ không trình bày lại slide," tôi nói. "Vì slide đang treo trên tường kia không phải của tôi. Tôi chỉ xin chiếu một tệp duy nhất, dài khoảng bốn phút, rồi mời hội đồng hỏi gì tùy ý."

"Nội dung tệp là gì?" một nhà đầu tư hỏi.

"Ghi chép làm việc bình thường của xưởng trong một cuộc họp họ tuần trước," tôi đáp. "Tôi nói trước để khỏi bất ngờ: trong tệp có những thứ mà người vừa tố tôi bằng miệng chắc chắn không muốn công khai. Ai không muốn thì bây giờ nói một câu, tôi rút lại, coi như chưa từng yêu cầu."

Phòng họp lặng đi một nhịp. Thím cả bật cười: "Lại trò dọa trẻ con."

Hoàng Minh nhìn tôi rất lâu. Rồi ông gật đầu, một cái rất nhỏ. "Mời."

Chú cả đứng dậy định nói gì thì điện thoại ông ta rung. Ông ta bấm tắt, cau mày, quay sang nhân viên kỹ thuật của khách sạn đang loay hoay với cổng máy chiếu chính — cái cổng mà sáng nay người của ông ta chiếm trước. Không cần cổng đó. Thiết bị trình diễn độc lập tôi đăng ký lúc bảy giờ rưỡi cắm thẳng vào loa phòng bằng dây riêng, serial đã ghi trong biên bản tiếp nhận.

Cắm USB. Bấm nút.

Giọng thím cả vang ra từ loa, rành rọt như đang ngồi giữa phòng này: "...mai mốt còn cãi nữa không."

Đúng câu bà ta vừa thì thầm với tôi cách đây bốn phút. Cả phòng quay phắt lại. Mặt thím cả trắng bệch, môi mấp máy: "Cái đó... cái đó ở đâu ra..."

Tiếng tiếp theo là giọng chú cả, bình thản, ung dung, đúng giọng của người đàn ông vừa cài cúc áo bước ra bục:

"Việc số liệu, cứ đổ hết cho con Lan Anh. Nó hiền. Nó chịu."

Loa rè một tiếng nhỏ rồi tắt — tôi bấm dừng. Đúng luật, đúng lúc. Không cần nhiều hơn.

Bốn nhà đầu tư rời ghế. Người tiến về bàn thư ký xin xem biên bản. Người đứng hẳn về phía tôi. Hoàng Minh không rời ghế, nhưng ông gỡ kính ra, lau rất chậm, rồi nhìn thẳng sang chú cả. Còn ông ta, tay còn cầm điện thoại, đứng giữa phòng, chưa kịp ngồi xuống.

Và trong tệp này, tôi biết, mới chạy hết ba mươi giây.
