---
story: "Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt"
chapter_number: 1
chapter_title: "Đứa dễ bắt nạt nhất nhà"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1416
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-61/chuong/1"
---

# Chương 1: Đứa dễ bắt nạt nhất nhà

*Tác phẩm: [Khi Cả Nhà Họ Cho Rằng Tôi Dễ Bắt Nạt](https://meocondoctruyen.com/truyen/khi-ca-nha-ho-cho-rang-toi-de-bat-nat-ai-61)*

"Bị cả họ coi là đồ dễ bắt nạt thì nên trả lời thế nào?"

Tôi đọc câu hỏi đó ba lần trên diễn đàn, rồi tắt máy. Không phải vì nó vô duyên. Vì nó vừa lúc. Ba năm làm không công cho xưởng bánh của dòng họ, tôi đổi được đúng một cái tên: đứa hiền nhất nhà, bắt nạt thế nào cũng được. Chiều nay, cả họ ngồi lại trong phòng khách nhà chú cả, bàn buổi bảo vệ đề án Nguyệt Thực — và người ta định sẵn cho tôi chân vật tế thần.

Tiếc là máy chủ sao lưu nằm trong tay tôi.

Chuyện dài. Tôi kể ngắn, kiểu trả lời trên diễn đàn ấy: mỗi ý một dòng, có bằng chứng đính kèm.

Tôi hai mươi bảy tuổi, trưởng nhóm sản phẩm và dữ liệu của xưởng Hương Sen. Nói cho oai vậy, chứ chức danh trong nhà không có giấy tờ. Ba mùa Trung thu liền, tôi chạy kênh bán hàng trực tuyến, giữ mối khách sĩ số, định giá nguyên liệu theo vụ, viết luôn báo cáo gửi hội đồng đầu tư. Lương cứng? Không. Cuối mùa, chú cả đứng trước kho, rút phong bì đưa từng người, "thưởng theo mùa, lời bao nhiêu tái đầu tư bấy nhiêu, người một nhà tính toán gì". Năm nào phần của tôi cũng dày hơn một chút, và năm nào câu đó cũng y nguyên.

Cả họ tin thật rằng của nhà này là của chung. Chính cái niềm tin tử tế đó khiến người ta lấy công sức của bạn mà không thấy mình ăn cắp.

Ba giờ chiều, phòng khách. Chú cả Bùi Duy Manten ngồi giữa, tay xoay nắp chai nước ngọt như xoay ngai. Thím cả Trần Mỹ Dung ngồi bên, điện thoại để ngửa trên mặt bàn — màn hình sáng lờ mờ cái ví điện tử mà bà gọi là "quỹ chung của họ". Anh họ Bùi Duy Khôi, hai tư tuổi, vừa ra trường vào xưởng "cho có kinh nghiệm", ngồi cạnh vợ là Đặng Thu Thảo, phụ trách thiết kế bao bì. Thảo im. Từ nãy tới giờ cô em dâu chỉ rót nước.

"Tháng này thằng Khôi đứng bản trình bày." Chú cả mở lời không cần ai hỏi. "Nó con trai tôi, nói năng lưu loát. Chứ để con Lan Anh lên, hội đồng nhìn cái mặt trẻ quá, người ta không tin."

Tôi đang ghi biên bản. Bút tôi dừng đúng một nhịp, rồi ghi tiếp.

"Nó làm số liệu cho vui thôi mà." Chú cả quay sang phía tôi, giọng hạ xuống nửa tông, cái giọng người lớn ban ơn cho trẻ con. "Cả đề án là công sức của cả họ. Cái tên trên bản trình bày là tên của hương ước, không phải tên của một cá nhân."

Thím cả phụ họa ngay, như đã tập trước.

"Còn cái quỹ quà biếu nữa. Cuối mùa nào cũng thất thoát. Sổ sách nằm trong tay ai, mọi người biết rồi đấy. Tôi không nói ai biển thủ nhé. Tôi chỉ nói là không rõ ràng."

"Không rõ ràng" — ba chữ mà người ta dùng khi muốn kết tội mà không muốn mất thể diện. Trong nhà này, sổ quà biếu do thím giữ, mật khẩu ví chung cũng do thím giữ. Còn tôi giữ gì? Tôi giữ file gốc, nhật ký chỉnh sửa, sao kê đối chiếu. Giữ những thứ mà đến đêm qua, chính chú cả còn nhắn vào nhóm họ: "mai đừng mang mấy cái bảng biểu điện tử ra đây làm gì, phức tạp hóa vấn đề."

Họ họp ba tiếng. Người ký xác nhận bản thuyết trình để nộp hội đồng được ấn định là "các đầu mối trong nhà". Đầu mối. Không ai nhắc tới việc tác giả đề án đứng tên ai trong hồ sơ sở hữu trí tuệ. Với họ, câu hỏi đó buồn cười như hỏi gạo trong chum thuộc về cái bát.

Tới lượt đẩy tập giấy qua trước mặt tôi, tôi đặt bút xuống.

"Cháu không ký."

Cả phòng lặng đi hai giây. Ở nhà này, hai giây im lặng là mức cảnh báo động đất.

"Bản trình bày đổi tên tác giả mà không có biên bản chuyển giao. Số liệu trong đó cháu chịu trách nhiệm trước hội đồng đầu tư, còn tên người trình bày là anh Khôi thì cháu không chịu được." Tôi đẩy tập giấy lại, giọng đều đều như đang đọc điều khoản hợp đồng. "Cháu xin giữ quyền đối chiếu số liệu với hội đồng. Ai trình bày cũng được. Nhưng khi hội đồng hỏi nguồn số, người trả lời phải là người giữ sổ."

Chú cả bật cười. Tiếng cười của người nắm tài khoản quản trị hệ thống trong tay, chưa từng phải giải thích một con số nào trước ai.

"Mày định dạy tao làm việc với nhà đầu tư à? Mày là cái gì trong nhà này? Tao nuôi mày ăn ba năm."

"Vâng. Nên chiều nay cháu mới ngồi đây nghe." Tôi khép nắp bút. "Cháu về làm phần việc của cháu."

Tôi đi rồi vẫn nghe vọng lại tiếng thím cả, cái giọng đã bắt đầu rền rĩ quen mồm: "Đấy, anh thấy chưa, nó thách cả họ. Ngày xưa cho nó vào xưởng là phúc..."

Bảy giờ tối, tôi khóa cửa phòng, kéo chiếc hộp sắt dưới gầm giường ra.

Việc đầu tiên: bật máy, mở kho lưu trữ đề án Nguyệt Thực. Mọi báo cáo tôi gửi đi đều có lịch sử phiên bản và mã kiểm tra. Tôi tua lại danh sách chỉnh sửa tuần này — có hai lần file bảng chi phí bị sửa từ tài khoản quản trị, ngoài khung giờ làm việc. Tài khoản đó, trong nhà này, chỉ một người giữ mật khẩu. Tôi chụp màn hình, dán vào bìa hồ sơ thứ ba.

Việc thứ hai: phát lại đoạn ghi âm cuộc họp họ chiều nay. Luật không cấm người tham gia cuộc họp tự ghi lời mình nghe. Giọng chú cả vang lên rõ mồn một trong căn phòng nhỏ: "Cái đề án là công sức của cả họ... Nó làm số liệu cho vui thôi mà." Tôi tua tới đúng phút thứ mười bốn, chỗ thím cả nói về quỹ quà biếu, ghi lại mã thời gian vào sổ.

Việc thứ ba: chiếc USB đen, nhỏ hơn bao diêm, nằm đáy hộp. Ghi âm các cuộc chia tiền "theo mùa" suốt ba năm. Sao kê ví điện tử từng lần chuyển khoản, đối chiếu ngày cuối mùa. Danh mục những món quà biếu mua bằng quỹ nhưng chảy về tài khoản riêng. Tôi cắm vào, kiểm tra một lượt cho chắc. Hai năm trước, khi ký hợp đồng lao động đầu tiên với cái xưởng không lương cứng ấy, tôi đã bắt đầu tích cóp những thứ này. Hồi đó tôi tự nhủ: phòng thân. Bây giờ tôi đổi lại lời dặn: vũ khí.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ Đặng Thu Thảo, cô em dâu cả buổi chiều hôm nay không nói với tôi một lời nào. Tin nhắn gửi lúc mười một giờ đêm qua, tức là trước cả cuộc họp họ — tôi để ý thấy ngay, vì nó nằm chờ trong hộp thư từ sáng.

"Chị ơi, em chịu hết nổi rồi."

Ba giây sau, tin thứ hai:

"File thiết kế Nguyệt Thực, chị cất kỹ hộ em."

Tôi ngồi lặng trước màn hình, ngón tay lơ lửng trên bàn phím, không hiểu hết nghĩa của hai câu đó. Chỉ biết một điều: hóa ra đêm qua, trong căn nhà này, không chỉ có mình tôi thức.

Ngoài hành lang, tiếng xe chú cả về tới. Cửa mở, tiếng loa phường vọng vào, tiếng thím cả hỏi "ăn gì chưa". Như mọi đêm. Như ba năm nay.

Tôi soạn câu trả lời cho chủ đề trên diễn đàn kia, viết được đúng một dòng:

"Tôi sẽ trả lời câu hỏi này bằng năm chương. Mỗi chương có bằng chứng đính kèm."

Rồi tôi lưu bản nháp, rút chiếc USB khỏi máy, bỏ vào túi áo khoác. Trên màn hình, danh sách phiên bản file cuộn tới dòng cuối cùng — thời điểm chỉnh sửa gần nhất: hai mươi giờ bốn mươi bảy phút tối nay.

Hai mươi bốn phút trước.

Khi cả nhà họ còn đang ăn cơm.
