---
story: "Hiệp Nghĩa Vô Danh"
chapter_number: 1
chapter_title: "Quán mưa Tam Toàn"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1544
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/hiep-nghia-vo-danh-ai-70/chuong/1"
---

# Chương 1: Quán mưa Tam Toàn

*Tác phẩm: [Hiệp Nghĩa Vô Danh](https://meocondoctruyen.com/truyen/hiep-nghia-vo-danh-ai-70)*

Ba gã thương khách ngồi bàn giữa đã say tới con mắt thứ ba, mà giọng vẫn còn cố hạ thấp, như thể bức tường vách của quán trọ Tam Toàn cũng biết nghe ngóng.

"Ta nói các ngươi nghe, chuyến tiêu này là chuyến tiêu đoạn đầu." Gã áo tấc nâu chụm hai ngón tay lại cho dễ hình dung, rồi tự thấy buồn cười, đập bát rượu xuống bàn đánh cạch. "Tổng tiêu cục Võ Lăng! Mười năm nay có mất món tiêu nào đâu. Lần này mang theo một đứa nhỏ. Một đứa nhỏ thôi mà cả bang Hắc Sa Thử dốc hết người ra chặn."

Gã mặt rỗ bịt miệng hắn: "Suỵt. Quán này cũng có tai mắt."

"Tai mắt cái gì. Tai mắt thì đứng ra mà bắt ta." Áo tấc nâu ngửa cổ hất hết chỗ rượu trong bát, nuốt ực, môi bóng nhẫy. "Người ta bảo quan phủ đã nhận đủ rồi. Nhận tới mức hồ sơ vụ bến Tầm Dương niêm lại, đóng bụi ba năm. Mười ba mạng hộ đò họ Chu, thêm một đoàn khách buôn, tất cả đổi lấy mấy xe bạc trắng chảy qua cửa quan. Các ngươi nói coi, bạc đó rửa bao giờ cho sạch?"

Diệp Cửu ngồi ở góc tối nhất của quán, lưng tựa cột, thanh đao mẻ để ngang trên đầu gối như một khúc củi thừa. Bát rượu nhạt trước mặt hắn còn nóng. Hắn uống chậm, mỗi lần chỉ nhấp đúng một hơi, và từ nãy tới giờ không ngẩng đầu lên lần nào — nhưng hai lỗ tai thì dựng hết cả lên.

Mưa ngoài kia đã dai dẳng hai ngày. Mái tranh quán trọ dột thành từng chuỗi, chủ quán kê chậu hứng khắp nơi, trong quán vang một nhịp nước nhỏ lách tách đều đặn như mõ chùa đêm. Mùi rượu nấu lẫn mùi cỏ tranh ẩm và khói phân trâu sấy từ bếp xộc lên. Diệp Cửu quen mũi với thứ hỗn hợp ấy. Ba năm lang thang, hắn ngủ ở quán trọ nhiều hơn ở nhà, mà hắn vốn chẳng có nhà.

"Kẻ nào dám nhận chuyến tiêu đó?" Giọng gã mặt rỗ khàn khàn.

"Lôi tổng tiêu. Lôi Chấn Xương. Năm mươi tuổi rồi, đáng lẽ nghỉ ngơi dưỡng già, lại nhận. Người ta hỏi vì sao, ông ta chỉ nói nhà họ Chu có ơn với ông ta." Áo tấc nâu chép miệng. "Đi đường quan đạo, qua trạm Hắc Phong lĩnh. Các ngươi thử nghĩ xem, Hắc Sa Thử đợi sẵn ở đó chưa?"

"Chưa đi tới nơi thì chưa chết."

"Ta sợ là chết nửa đường rồi cũng nên."

Bàn bên im một lúc. Tiếng mưa ùa vào lấp kín khoảng lặng. Rồi tiếng nước trong chậu hứng lại lách tách, lách tách, đếm từng giọt.

Diệp Cửu đặt bát rượu xuống. Động tác rất nhẹ, đáy bát chạm mặt gỗ gần như không kêu, nhưng gã áo tấc nâu vẫn liếc sang, thấy bóng dáng góc tối — áo vá chằng chịt, tay áo quấn chặt, một thanh đao cũ lưỡi có chỗ sứt — thì hất cằm, quay lại bàn mình. Giang hồ gặp nhau, mắt đừng dính vào người ta lâu, đó là phép sống.

Chủ quán là người trung niên, râu lơ thơ, đi ngang thấy bát trống thì giơ chai định rót. Diệp Cửu đưa hai ngón tay đè miệng bát lại. Chủ quán hiểu ý, thu chai rượu về, nhưng không đi ngay, đứng khom xuống bên tai hắn, giọng hạ thấp tới mức chỉ hai người nghe thấy:

"Khách quân. Ba năm trước, khi ngài bị thương nằm sau bếp quán tôi, tôi có nhìn thấy vết roi trên lưng ngài. Hình xăm rắn cát."

Diệp Cửu không đáp. Ngón tay hắn gõ khẽ lên sống đao, một nhịp, rồi dừng.

"Bang ấy không phải thứ ngài dây nổi." Chủ quán nói tiếp, mắt liếc về phía bàn giữa. "Lỗ Diên Thống nội cảnh đỉnh cao, chưởng của y đánh trúng là tê nửa người. Hai viên đồng phán phủ Vĩnh An ăn cổ phần của chúng, quan còn không hỏi, dân đen chết như chết cỏ. Ngài một thân một đao, dây vào làm gì."

"Quán anh tính tiền." Diệp Cửu nói. Câu đầu tiên hắn mở miệng trong cả buổi tối. Giọng hắn phẳng, như đang hỏi giá cỏ khô cho ngựa.

Chủ quán ngẩn ra, rồi thở dài, bỏ đi tính tiền. Mười lăm đồng. Diệp Cửu móc túi, đặt lên bàn một mẩu bạc vụn — chỗ cuối cùng — cộng thêm bốn đồng tiền đồng leng keng lăn trên mặt gỗ. Thừa hai đồng. Hắn đẩy hai đồng ấy về phía đĩa đậu phộng rang, nghĩa là không lấy lại, cũng không muốn ai hiểu nhầm rằng mình hào phóng.

Hắn đứng dậy, khoác đao lên vai, bước ra cửa.

"Trời mưa thế này—" tiếng chủ quán vọng theo sau lưng hắn.

Diệp Cửu không quay đầu. Bóng áo vá tan vào màn mưa đen đặc, nhanh như một nét mực chấm vào nước.

Gã áo tấc nâu nhìn theo, lẩm bẩm: "Ai vậy?"

"Chẳng ai cả." Chủ quán thu tiền trên bàn, nhặt mẩu bạc vụn lên ngắm một thoáng rồi thả vào tủ, ngón tay day day mặt gỗ như muốn lau đi vết gì. "Một kẻ vô danh."

---

Đường quan đạo ngập nước mưa, chỗ trũng thành ao, chỗ lồi thành sông con. Diệp Cửu đi mé phải, tránh vũng, giày vải mềm bám bùn không kêu. Hắn không giục. Đêm còn dài, và trong đầu hắn đang chạy lại từng câu của bàn rượu giữa.

*Mười ba mạng hộ đò họ Chu.*

*Thêm một đoàn khách buôn.*

*Niêm án ba năm.*

Năm mười một tuổi, hắn là đứa nhỏ trôi sông dạt vào bến Tầm Dương, đói đến mức cắn cả giun nướng, là bà chủ quán cơm họ Chu cho hắn ăn ba tháng cơm thừa, đuổi hắn đi ba lần hắn ở lại ba lần, lần cuối còn gói cho nắm cơm rang muối để hắn lên núi tìm thầy học võ. Bà nói: *Con người ta, ăn cơm người khác một bữa, nhớ một đời; nhưng làm cho người khác một việc tốt, quên đi.* Hắn nhớ cả hai vế, chỉ tiếc vế thứ nhất hắn giữ quá kỹ.

Ba năm trước cậu trai ấy đi xa trở về. Quán cơm thành bình địa, tro chưa nguội hẳn. Không ai trong bến dám nói cho hắn biết ai đốt. Chỉ có tấm bài vị khắc tên ân nhân dựng tạm bên ngôi mộ gió, và một dòng chữ ai đó vạch bằng than trên nền đất trước cửa quán, nét vụng của người sắp chết: *rắn cát*.

Hắn quỳ trước mộ gió một đêm, hôm ấy cũng mưa như thế này. Sáng ra, hắn dập đầu ba cái, đứng dậy, thề với chính mình ba điều: không nhận danh hiệu, không nhập môn phái, đao chỉ rút khi có người đáng cứu.

Ba năm, hắn giữ được hai điều đầu. Điều thứ ba, đêm nay nó tự tìm tới, ngồi giữa quán trọ, say rượu, rao ầm lên bằng giọng của kẻ không có gì để mất.

*Đứa nhỏ họ Chu sống sót.* Nhà họ Chu còn một giọt máu. Hắn biết điều đó chắc chắn hơn bất kỳ điều gì trên đời, vì ba năm trước chính hắn đã đào hố chôn mười ba người nhà họ Chu, đếm xác từng cái một, và không tìm thấy đứa trẻ nào trong số đó.

Hắn rẽ khỏi quan đạo, theo lối mòn đổ xuống bến đò hoang. Lẽ ra hắn sẽ đi thẳng tới trạm Hắc Phong lĩnh nếu không có chuyện đó.

Ngựa chết nằm nghiêng bên bãi cọc buộc thuyền, bụng trương, nước mưa rỉ ra từ mũi miệng thành hai dòng bọt hồng. Một mũi tên cắm ngang cổ nó, cánh tên còn rung rung trong gió. Diệp Cửu quỳ xuống, rút mũi tên ra, lật lại dưới ánh đèn lồng gió hắt hiu của quán trọ còn vương lại phía sau.

Đầu tên đúc sắt, khắc hình con rắn cuộn khoanh mình trên sóng cát.

Xác ngựa còn ấm. Máu đông chưa cứng hẳn ở vũng dưới thân. Nó chạy từ hướng đông bắc tới, hướng của miếu Thổ Thần, và nó chết vì tên bắn đuổi theo chứ không vì mệt.

Diệp Cửu đứng lặng, tay bóp chặt cán đao. Mưa dồn dập hơn, quất lên mặt hắn lạnh buốt, nhưng hắn không chớp mắt, đang đếm khoảng cách trong đầu: bến đò này cách quán năm dặm, cách trạm Hắc Phong lĩnh bốn chục dặm. Đoàn tiêu bị truy kích đã ít nhất hai đêm. Chậm thêm một đêm nữa, tới nơi hắn chỉ còn kịp chôn người.

Hắn tra mũi tên cướp được vào đai lưng, lao mình vào màn mưa, lần này không đi bộ nữa.

Phía sau, ánh đèn của quán trọ Tam Toàn tắt dần. Phía trước, trong tiếng mưa, thoảng rất xa một hồi chiêng đồng — nhỏ, đục, bị gió xé tả tơi, nhưng đúng là tiếng chiêng gọi người của Hắc Sa Thử.
