---
story: "Đại Lục Phong Vân"
chapter_number: 3
chapter_title: "Sấm dưới lòng sông"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1002
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-88/chuong/3"
---

# Chương 3: Sấm dưới lòng sông

*Tác phẩm: [Đại Lục Phong Vân](https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-88)*

Tiếng nứt vang lên trước khi mặt trời mọc.

Không phải sấm. Sấm thì còn chạy trên mây, tiếng này chui lên từ nền đá, một đường rạch sắc và dài như ai xẻ đôi cây Long Cột bằng rìu. Sở Lam từ tầng ngầm bò lên, lưng còn dính bùn lạnh, đã thấy lính pháo đài đổ ra hành lang, đèn dầu chao đảo như đom đóm gặp gió lớn.

Nước vượt mức cảnh giới sớm một canh giờ. Đỉnh sóng ngang bậc đá thứ nhất — hôm qua nó còn dừng ở bậc thứ hai, ngoan ngoãn như vật tế đặt đúng chỗ. Giờ nó liếm chân tường, rỉ vào từng khe mạch xây, chậm mà chắc, cái cách của thứ biết mình sẽ thắng nên không vội.

"Ba khắc nữa là tới sàn chứa lương!" Người chạy báo ngã nhào trước thềm vọng lâu, giọng khản đặc. "Phía hạ lưu, thuyền của ba trấn neo nối thành chuỗi, dây neo đứt hai chiếc rồi, đang va vào nhau!"

Trên vọng lâu, Cao Vô Cữu đã đứng đó từ trước, áo xanh buộc gọn tay, tóc vấn cao, sạch sẽ đến phát ghét trong buổi rạng sáng mà ai cũng ướt đầm và run lập cập. Hắn không có vẻ gì là vừa bị đánh thức.

"Nước lên đêm nay," hắn nhắc lại, nhẹ nhàng như bàn chuyện thời tiết. Rồi quay sang viên phó tướng thuyền lương vừa lên tới nơi, người còn nguyên mùi khói tàu và mồ hôi. "Đổng Trạc, bao nhiêu người trên ba trăm chiếc thuyền ấy?"

"Ba nghìn bảy trăm lẻ bốn." Viên phó tướng đáp, hàm nghiến chặt. "Tính cả thương binh chuyển xuống boong. Đại tế ti hỏi để làm gì?"

"Để vị đây ký cho đúng số." Cao Vô Cữu đưa mắt về phía Sở Lam, hai tay chắp sau lưng, ngón trỏ gõ nhịp lên khuỷu như đang đếm chữ cho một bài văn tế chưa viết xong. "Phó sứ. Chỉ dụ hợp nhất đã trình. Thủy triều đã thay ngài trả lời. Một nét bút, quan môn mở, thuyền lương lên được trước giờ Ngọ. Không ký — đợi ta kể cho ba nghìn bảy trăm người kia nghe vì sao họ chết muộn."

"Chết muộn hay chết chìm, khác nhau chỗ nào?" Giọng Ngu Chư từ cầu thang đá vọng lên, cụt lủn như búa đóng đinh. Vị thủ quân bước ra, trên tay không phải kiếm mà là bó đuốc đã tẩm nhựa. "Ta đã lệnh đốt phà. Phà cháy, dòng thắt lại, xác phà chặn cửa nước, dưới hạ lưu sóng giảm ba thước. Ấn còn, người dưới kia chết bớt. Đó là lựa chọn của ta."

Vọng lâu im hẳn. Đổng Trạc quay phắt lại, mặt tím dần như phù sa ngấm nước.

"Ông đốt phà? Trên phà là thương binh của bên tôi! Hai trăm ca nằm cáng, chân tay không tự đi được! Ông giữ cái ấn của ông bằng thịt người bên tôi à?"

"Bằng thịt người dưới hạ lưu." Ngu Chư đáp, không nhìn hắn. "Cũng na ná nhau."

"Ngươi—"

"Đủ rồi." Sở Lam lên tiếng. Không to. Nhưng cả ba người trên vọng lâu đều quay lại, có lẽ vì lần đầu tiên trong hai ngày, cái người vác giáo bọc vải này đứng thẳng hoàn toàn, vai mở, hai tay buông xuôi, như trút khỏi một thứ gì đó vẫn đeo suốt.

"Đại tế ti muốn mở nắp. Thủ quân muốn đè nắp bằng mạng người." Ông bước tới lan can, nhìn xuống khúc sông đục ngầu đang nuốt dần bậc đá cuối cùng. "Cả hai việc, tôi đều đã thấy hậu quả của nó rồi. Tôi không cần ai kể lại."

Gió từ mặt sông lùa lên, thổi bay lớp vải dầu quấn mũi thương trên vai ông xuống một nửa. Sở Lam không kéo lại.

"Mười năm trước, bến Tầm Doanh." Ông nói, vẫn nhìn xuống nước. "Tôi thảo lệnh điều quân, lệnh ghi rõ: đắp bờ phía đông, dời dân trước ba ngày, thủy chỉ tràn bờ tây. Cấp trên duyệt lệnh, đổi thành khai luôn bờ đông cho đỡ một công đoạn giấy tờ. Chữ ký của tôi nằm ngay dưới dòng sửa ấy. Đêm nước về, bờ đông vỡ trước. Bến sông có sáu mươi bốn nóc nhà, hôm sau vớt được mười chín thi thể."

Ông quay lại. Không ai dám ho he.

"Tôi kể chuyện này không phải để xin hai vị nương tay. Tôi kể để hai vị hiểu: phương án của đại tế ti là thả thứ nước bị giam nghìn năm ra ban ngày, cho ba nghìn người xem. Phương án của thủ quân là dồn nó lại, bắt nó nuốt những kẻ không kịp chạy. Tôi từng đứng trong một cái lệnh như thế rồi. Lần này, tôi không đứng trong lệnh nào cả."

"Cái giá của sự thận trọng," Cao Vô Cữu mỉm cười, "ngài vừa gọi tên nó xong. Ba nghìn bảy trăm—"

Sở Lam giơ tay. Một cử chỉ rất khẽ, nhưng tên thư lại đứng sau lưng Cao Vô Cữu theo bản năng nín thở.

Ông hạ mũi thương xuống. Lớp vải dầu tuột hết, để lộ thanh thương cũ kỹ: cán gỗ đen bóng vì mồ hôi của nhiều đời, mũi thép xám mờ không bắt ánh đèn — trừ một vệt duy nhất chạy dọc sống giáo, sáng như nước.

Rồi ông cắm ngược nó xuống sàn đá vọng lâu, mũi hướng xuống dưới, đúng chiều mà người ta vẫn dùng để che cho một cái xác.

Bên dưới ba tầng đá, tiếng nứt thứ hai vang lên, dài hơn, trầm hơn, rồi tắt hẳn — như thể thứ đang đập dưới kia bỗng nín thở để ngó lên.

"Không cần phá ấn." Sở Lam chống hai tay lên cán thương, lần đầu ngẩng cao đầu trước mặt mọi người ở Lôi Quan. "Cũng không cần đốt phà. Ta có chìa khóa."
