---
story: "Đại Lục Phong Vân"
chapter_number: 2
chapter_title: "Nắp quan tài"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1361
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-88/chuong/2"
---

# Chương 2: Nắp quan tài

*Tác phẩm: [Đại Lục Phong Vân](https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-88)*

Trưa chưa tới mà sân chính điện đã đứng kín người. Không phải quân của pháo đài — những kẻ ấy không bao giờ ra khỏi canh phòng — mà là tùy tùng, thư lại và kỵ binh hộ tiết vừa theo thuyền tế ti cập bến. Đi đầu là một áo xanh rộng tay, đai thắt cao ngang ngực, hai tay chắp sau lưng như thể đá lát sân là chiếu tế của hắn.

Cao Vô Cữu không nhìn Sở Lam trước. Hắn đi một vòng quanh hõm đá giữa điện, cúi xuống nghe ngóng lỗ tròn có vòng đồng tâm khắc quanh miệng, rồi mới quay lại, mỉm cười như vừa gặp cố nhân.

"Phó sứ. Ten năm rồi chưa về thăm sông nhà?"

"Đại tế ti nhớ nhầm rồi." Sở Lam đứng thẳng, mũi thương bọc vải tựa bên tường sau lưng ông. "Tôi không về."

"Không về mà vẫn bị gọi về." Cao Vô Cữu giơ tờ chỉ dụ vàng viền lam, giọng ngân nga đúng nhịp một bài văn tế. "Tế đàn phụng thiên mệnh, hợp nhất ba chỉ dụ: tháo quan môn, khai ấn lộ, rước thần uy trấn áp ba trấn phản. Phàm khâm sai phó sứ ký tên vào lệnh văn cũ, nay cần điểm thêm một nét xác nhận. Chỉ một nét thôi, phó sứ."

Sở Lam không đưa tay. Ông nhìn sang thềm đá bên trái, nơi Ngu Chư ngồi đó từ giờ Thìn, bất động như một phiến Long Cột thu nhỏ. Vị thủ quân này không đọc chiếu chương trước, bây giờ cũng không định đọc sắc chỉ chương này.

"Bốn chữ kia," Sở Lam nói, "ai viết?"

Sân đá im bặt. Thư lại đứng gần hắn buốt sống lưng.

"Mực nào?" Cao Vô Cữu hỏi nhẹ.

"Mực mới trên giấy cũ." Sở Lam đáp. "Bốn chữ 'phá ấn, thừa chế hành sự'. Nếu đại tế ti thật lòng muốn thông thủy lộ cho thuyền lương, thì bốn chữ ấy là thừa. Còn nếu bốn chữ ấy là cốt lõi của chỉ dụ, thì tại sao phải mượn bàn tay tôi ghép vào lệnh văn mười năm trước?"

Cao Vô Cữu cười, nhưng nụ cười lần này không chạm đến mắt.

"Phó sứ đa nghi quá. Ba trấn dưới hạ lưu đói ba mươi hai ngày rồi, dân chúng dựng lều dọc bờ sông, chờ mỗi nét bút của ngài. Ngài chậm một khắc, bọn họ chết thêm một khắc. Cái giá của sự thận trọng, ngài từng hiểu rõ hơn ai hết mà."

Câu đó đánh trúng vào khoảng trống sau xương ức Sở Lam. Ông nhắm mắt một nhịp ngắn rồi mở ra.

"Tôi sẽ xác nhận khi chiếu chỉ được công bố nguyên văn trước tam quân, kèm bản gốc do bộ Binh đóng dấu."

"Ngài đang đòi hỏi với tế đàn ư?"

"Tôi đang đòi hỏi theo lệ." Sở Lam nói. "Lệnh văn có chữ khác mực, kẻ mượn tên ký chịu tội cùng người ra lệnh. Đại tế ti muốn hợp thức hóa việc giải phong ấn, thì hãy để nó hợp pháp đến tận cùng."

Cao Vô Cữu không cãi. Hắn gấp chỉ dụ lại, phủi tay áo, rồi bước xuống bậc thềm như thể mọi thứ đều nằm trong dự tính. Khi qua cửa vòm, hắn dừng một nhịp, ném lại một câu không dành cho riêng ai:

"Nước lên đêm nay đấy."

Chiều cùng ngày, Ngu Chư lần đầu tiên chủ động dẫn Sở Lam đi sâu vào trong pháo đài. Không phải đi như khách, mà đi như người ta dẫn nhau xuống mộ.

Họ xuống ba tầng thang đá. Mùi tanh loãng lẫn bùn đáy vực càng lúc càng đậm. Tới tầng cuối, Sở Lam thấy cột đá.

Nó to bằng ba người ôm, sừng sững cắm từ nền đá xuyên lên trần tối, mặt cột khắc đầy vòng nước xoáy, ăn sâu đến mức tưởng chừng không phải chạm khắc mà tự đá mọc ra vậy. Quanh chân cột, đất ướt sũng, loang loáng ánh đèn dầu như da cá.

"Long Cột," Ngu Chư nói. "Giữ nắp."

Ông đặt tay lên thân cột. Da thịt chai cứng cọ vào đá khô ráp kêu một tiếng rất khẽ.

"Cột này rút ra, nắp mở. Đá gỡ đến đâu, nước dâng đến đó. Không phải thủy triều ngoài kia đâu, phó sứ. Là nước bị giam cả nghìn năm dưới đáy sông, dồn hết vào một chỗ. Đêm mai, nếu cột rời khỏi hõm, ba trại quân dưới hạ lưu của các ngươi sẽ bị cuốn sạch trước khi kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Thương binh, phu vận, lính gác, tất cả."

Sở Lam nhìn lên đỉnh cột khuất trong bóng tối.

"Ai rút được?"

"Người mang vũ khí canh ấn cắm vào hõm Long Cột." Ngu Chư quay phắt sang ông. "Cho nên ta mới hỏi ngươi hôm qua. Mũi giáo đó ở đâu mà có."

Sở Lam không đáp ngay. Ông nghĩ tới lớp vải dầu quấn quanh cán thương, tới vết trắng mà mũi giáo để lại trên nền sân khi cắm ngược, tới cảm giác quen thuộc đến khó chịu khi lần đầu bước vào chính điện Lôi Quan.

"Thầy ta để lại." Cuối cùng ông nói. "Ông ấy mất trước khi kịp nói cho ta biết dùng nó vào việc gì."

Ngu Chư gật đầu, có vẻ chấp nhận câu trả lời đó, hoặc ít ra là chấp nhận rằng ông không lừa mình.

"Vậy thì đêm nay đừng để nó ra khỏi mắt ngươi."

Đêm, quả nhiên nước lên.

Không phải con nước ròng thường lệ, mà một đợt sóng trái mùa vỗ ngược vào chân thành, tung bọt trắng xóa lên tận bậc đá thứ hai. Từ vọng lâu, Sở Lam nghe tiếng sông gào như thú dữ trở mình trong giấc ngủ dài. Dưới lòng đất, nhịp đập chậm mà nặng ông nghe thấy ban sáng lại xuất hiện, lần này rõ hơn, không còn giống âm thanh nữa mà giống một sức ép đẩy vào màng nhĩ từ phía sau.

Ông cầm Bất Hoán, xuống tầng ngầm.

Không có đèn. Ông dựa vào vách đá ẩm lạnh, lần mò đi sâu hơn, cho đến khi thấy một phiến đá phẳng dựng nghiêng trong góc hang, mặt đá loang lổ rêu nước.

Trên phiến đá là những cái tên.

Tám cái tên, khắc theo hàng dọc, tám lối chữ khác nhau của tám thời kỳ. Bảy cái trên cùng bị nước ăn mòn đến độ chỉ còn vài đường mờ như gân lá. Cái thứ tám còn tương đối rõ, nét dao dứt khoát, cứng cỏi, không sợ đá vỡ.

Sở Lam quỳ xuống, lấy ngón tay gạt rêu.

Chín đời canh ấn. Người thứ chín là thầy ông.

Thích Tẫn.

Ba chữ ấy hiện ra dưới ánh lửa đom đóm lập lòe bên khe đá, khiến lồng ngực Sở Lam thắt lại. Ông lớn lên dưới cây roi im lặng của thầy, học cách giữ giáo chắc hơn giữ lời hứa, bị sửa bằng những trận đòn không giải thích. Chưa bao giờ thầy nhắc đến nơi này. Chưa bao giờ thầy kể vì sao mũi thương đầu tiên ông rèn xong lại giao cho đệ tử chứ không phải quan môn.

Bởi vì thầy đã từng đứng đây. Đứng ở chỗ ông đang quỳ, trong cái pháo đài không có lỗ châu mai này, nghe nhịp đập dưới lòng sông và chọn cách giữ bí mật đến chết.

Sở Lam nhìn xuống cuối phiên đá.

Dưới dòng tên thứ chín, một ô khắc đã được chuẩn bị sẵn. Rãnh chữ vuông vức, chưa có tên, chỉ mới ghi vỏn vẹn hai chữ bên cạnh, mực khắc còn tươi đến mức bụi đá chưa kịp lắng hết vào kẽ.

Bất Hoán.

Gió lạnh từ phía Long Cột thổi tới, tắt phụt đốm lửa đom đóm cuối cùng. Trong bóng tối hoàn toàn, Sở Lam nghe rõ tiếng tim mình đập lệch một nhịp, và phía dưới nền đá, rất xa, nhịp đập khổng lồ kia cũng lệch theo y hệt.
