---
story: "Đại Lục Phong Vân"
chapter_number: 1
chapter_title: "Nộ Trạch khai ấn"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1071
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-78/chuong/1"
---

# Chương 1: Nộ Trạch khai ấn

*Tác phẩm: [Đại Lục Phong Vân](https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-78)*

"Đào tiếp!"

Tiếng trống trận chưa dứt, lệnh của hiệu úy đã quất xuống lòng hố ấn như roi. Hàng trăm dân phu cúi gằm, cuốc xẻng cào lên lớp đất đỏ của Nộ Trạch, mỗi nhát lại bốc lên mùi tanh nồng như máu cũ để lâu năm.

Lạc Vân Xuyên đứng ở tốp thứ ba, hai bàn tay phồng rộp, vụt cuốc theo nhịp. Cổ tay trái hắn nóng ran. Từ ba hôm trước, từ cái ngày quân Đại Tề lùa đoàn tù binh xuống vùng trũng này, vết ấn đen nơi mạch tay đã lan thêm một đốt ngón, những rễ mực bò dưới da, đêm nằm nghe như có ai gõ cửa từ bên trong xương.

Hố ấn rộng hơn trăm trượng, hình tròn, khoét sâu vào long mạch. Dưới đáy lộ ra phiến đá thần văn dài bằng cả ngọn cờ, nét khắc cổ xưa đã mục nửa, chỉ còn mấy chữ phát sáng mờ mỗi khi trời tối. Cờ Huyền Các cắm chính giữa trận tiền, vải đen thêu các ấn màu tro, gió bắc thổi căng như một tấm tang.

Trên gò đất phía đông, giá chỉ huy dựng ba tầng. Lạc Vân Xuyên không ngẩng lên nhìn, nhưng hắn biết trên đó có người. Ba hôm nay, mỗi lần hắn suýt ngẩng đầu là hạt châu đen trong ngực áo lại nóng lên, như bị ai hơ trên lửa. Hắn cứ cúi xuống, cuốc xuống. Ở đây hắn chỉ là một dân phu mang án tù binh, vai gầy, lưng còng, không tên.

"Kẻ kia! Tay ngươi làm gì vậy hả?"

Hiệu úy đi tuần quát thẳng vào mặt hắn, mũi giáo gõ xuống đất cách mũi giày nửa thước. Lạc Vân Xuyên buông thõng cuốc, cúi gập người, để ống tay che kín cổ tay trái.

"Bẩm, bẩm dạ, con mệt."

"Mệt? Thập vạn nhân mạng chờ sau lưng cái hố này, mày nói mày mệt?" Hiệu úy cười khẩy, giọng lẫn tiếng gió. "Các chủ nhân trên gò đang thỉnh thần văn binh khí về cho Đại Tề. Đào xong, tha cho chúng mày về làm người. Không xong thì chôn luôn ở đây cũng được, đất Nộ Trạch dày lắm."

Mấy dân phu xung quanh im bặt, cuốc xẻng chạm đá kêu canh tác. Lạc Vân Xuyên cúi đầu, để mặc câu chửi rơi trúng đỉnh đầu. Trong lồng ngực hắn có thứ gì đó nghiến lên từng khớp, chậm và chắc — hắn hiểu nó hơn ai hết, nên càng đè chặt hơi thở. Mười năm lang bạt dạy hắn điều duy nhất đáng học: kẻ nhịn không hẳn vì sợ chết, thường là vì còn việc chưa xong.

Bên bãi thương binh cuối hố, một bóng áo xanh lam đang thay thuốc cho lão phu bị đá đè nát chân. Tay nàng nhanh, lời ít, mỗi lần băng bó đều quấn ba vòng rồi thắt, không thừa một mối. Nàng ngẩng lên đúng lúc Lạc Vân Xuyên liếc qua.

Tô Vũ Yết.

Ánh mắt hai người chạm nhau nửa nhịp, rồi mỗi người tự quay đi như vừa nhìn một kẻ xa lạ. Nàng cúi xuống buộc nút băng, hắn giơ cuốc bổ xuống đất. Cái hố ấn này chứa được bao nhiêu chuyện, mà hai kẻ đứng đây đều giả vờ mình vô can.

Nửa canh giờ sau, tiếng nứt vang lên.

Không phải tiếng đá vỡ. Nó vọng từ dưới long mạch, một đường rợn dọc sống lưng, như thể ai đó dùng móng tay vạch lên mặt sau của thế giới. Giữa phiến thần văn hiện ra một kẽ nứt dài mười trượng, ánh đỏ rỉ ra theo mép đá, nhỏ dần, đặc quánh như nhựa cây.

"Rút! Rút lui!" Dân phu vứt cuốc, chen lấn nhau leo lên bậc thang đất. Nhưng phía sau họ, đội kích của quân Đại Tề đã khép vòng vây, giáo dài chĩa ngang: "Lệnh trên: ai rời vị trí, xử tại chỗ!"

Dịch hỏa phun lên từ kẽ nứt.

Ngọn lửa màu tro bạc, không dữ dội chói lòa mà mềm mại quái dị, liếm đến đâu đất đá hóa bụi đến đó. Một tốp dân phu bị nuốt giữa tiếng kêu chưa kịp thoát khỏi họng. Khói cuộn thành cột, bầu trời trưa sầm lại như chạng vạng.

Giữa hỗn loạn, đứa trẻ chạy lạc giữa đám người té ngã. Nó chừng sáu tuổi, gầy nhom, không khóc, chỉ ngoái lại tìm một bàn tay đã bị dòng người cuốn mất. Vạt áo nó vướng vào cọc dây buộc đá; nó ngã sóng soài ngay mép hố ấn, sát miệng kẽ nứt đỏ rực.

Một bóng xanh lao ngược dòng người.

"Tô y quan! Quay lại! Ngươi muốn chết à!" Có ai đó gào lên. Tô Vũ Yết không quay đầu. Nàng trượt tới, ôm trọn đứa trẻ vào lòng, xoay người lấy thân mình che — và vầng dịch hỏa ập xuống, vây hai người vào một vòng lửa tro bạc.

Quân sĩ trên bờ kinh hãi lùi nửa bước. Lửa ấy cháy trên giáp trụ sắt, trên cán thương gỗ, thiêu rụi mọi thứ chạm vào — trừ khoảng đất nhỏ nơi hai mạng người co cụm. Họ vẫn còn động đậy. Chưa cháy, nhưng cũng không ra được.

"Xạ thủ! Dứt điểm cả hai, đừng để lửa lan sang kho lương!" Tiếng truyền lệnh réo trên gò. Mấy chục cung thủ giương lên.

Lạc Vân Xuyên đã đứng ở mép lửa từ lúc nào không hay.

Hắn không nhớ mình đi qua đoạn đường ấy ra sao. Tai hắn đầy tiếng dây cung căng, mũi giày chạm vào ranh giới lửa. Một lưỡi dịch hỏa vươn tới, liếm ngang mu bàn chân hắn — rồi vòng qua, ngoan ngoãn rẽ sang bên, như chó gặp chủ. Mặt đất quanh mắt cá chân hắn khô rang, trong khi lửa cao tận đầu người lại né hắn một thước.

Hạt châu đen trong ngực áo nóng rẫy, nóng đến độ dán vào da thịt như than hồng. Nó chưa bao giờ nóng thế này, kể cả đêm Huyền Các.

Phía sau hắn, tiếng trống đổi nhịp. Trên gò chỉ huy, tấm rèm ba tầng khẽ động.

Lạc Vân Xuyên cúi nhìn vòng lửa vây lấy Tô Vũ Yết và đứa trẻ, siết chặt chuỗi hạt đeo tay bằng bàn tay rướm máu. Rồi hắn bước xuống.
