---
story: "Đại Lục Phong Vân"
chapter_number: 4
chapter_title: "Tiệc trà và bản án im lặng"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1306
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-67/chuong/4"
---

# Chương 4: Tiệc trà và bản án im lặng

*Tác phẩm: [Đại Lục Phong Vân](https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-67)*

Lầu Thấu xây bằng gỗ trắng, cửa sổ nhìn thẳng xuống Đấu Phong. Trọng Nhai bước vào thấy mùi trà trước, mùi trầm sau, rồi mới thấy người. Chấp Luật ngồi giữa sập, tóc bạc vấn gọn, tay áo không một nếp gấp, tự rót trà như thể cả thành này không có gia nhân.

"Thí sinh Khe Nứa," hắn đẩy chén sang. "Nước hai, hãm bằng sương đầu mùa lấy từ vùng biên nhà ngươi. Ta nghe đồng cỏ giờ khan, nên giữ được non lá thế này cũng là phúc."

Trọng Nhai nâng chén. Chén trà ngon nhất đời anh uống, vị ngọt đọng nơi cuống họng lâu đến mức đáng ngờ. Anh đặt chén xuống đúng cách dân chăn thú vẫn làm: lòng bàn tay phủi lên mặt bàn ba cái, ra dấu đã nhận của người ta một thứ gì đó.

"Người ta mời chè thường là để hỏi giá," anh nói.

"Vậy ta trả lời trước." Chấp Luật xoay nắp hộp trúc trên bàn, bên trong là một xấp giấy đóng dấu triện. "Đơn kiện án mạng vùng biên của ngươi, khắc tên chín mươi ba con hạc đá. Chiếu lệ, hồ sơ đã nhập, chỉ chờ đại hội xong là xét. Ta ở Bạch Đình, tòa án của ba triều vẫn nể mặt ta vài phần."

"Điều kiện."

"Vòng bán kết, ngươi gặp thế tử Tiêu Dận. Kẻ dưới trướng nó từng để rơi mảnh lụa trước xác hạc — ngươi đã thấy mà." Hắn nói nhẹ như bàn chuyện đong thóc. "Điều kiện là: trụ cho hết hiệp một, rồi ngã. Ngã đẹp. Án hạc đá xét trong năm nay, làng Khe Nứa được miễn thuế linh ba mùa, tên ngươi khắc vào bia liệt cường. Một cái gật đầu đổi được cả phần danh lẫn phần lợi, lại chẳng mất mạng."

Trọng Nhai nhìn xuống sân Đấu Phong qua ô cửa. Lính đang căng dây phân vòng. Anh nhớ con hạc đầu đàn, cổ duỗi thẳng, vết cắt phẳng lì đến hai mép da không khép lại được.

"Ngã thì dễ," anh nói. "Nhưng tôi xuống hầm rồi. Ba ấn khắc quốc huy ba nước, ống đồng dẫn sợi sáng về kinh đô. Ông gọi cái đó là gì?"

"Ta gọi là phép trị quốc." Chấp Luật rót thêm trà, giọng vẫn ấm. "Linh thủy triều rút là trời định. Ba ngai vàng chỉ dựng bờ đê để dành nước cho vụ mùa lớn hơn. Người chăn thú nhìn đồng cỏ, ta nhìn cả đại lục. Ngươi cứ về nghỉ. Mai mốt còn sức mà ngã."

---

Canh khuya, A Tư Tân bị giải ngang lều thí sinh, hai tay gò sau lưng, mặt bầm một bên. Quân chấp pháp công bố trước bảng đèn: sứ giả Hắc Sa ăn cắp linh phù hộ thân của quý tộc Xích Xuyên, tang chứng thu từ túi da y, tạm treo quyền thi đợi điều tra.

"Tao không lấy!" A Tư Tân gào lên bằng tiếng quan thoại lệch giọng, rồi quay thấy Trọng Nhai, hạ hẳn giọng, chỉ đủ hai người nghe. "Nó trả thù mày. Gài tao để buộc miệng mày. Mày đừng có—"

Trọng Nhai nắm vai bạn. Bàn tay to thô ấy run, không phải vì sợ. Mười sáu mùa mưa dạy anh phân biệt các kiểu run: kẻ sắp đánh nhau run ở khớp ngón, người sắp khóc run ở xương bả vai. A Tư Tân run ở xương bả vai.

Đêm đó anh không ngủ. Anh ngồi đếm trên đầu ngón tay những thứ mình đang có: một đơn kiện chưa tới lượt xét, một tấm bảng đặc cách, một món nợ tiệc nướng chưa đòi, một lời dặn viết góc giấy *đừng hỏi*. Rồi anh nghĩ đến hào đo mực linh quanh đài tế cạn sớm hai trăm năm, đến đám cỏ Khe Nứa cháy rụi chân vì mất đàn hạc. Hỏi thì mất tất cả. Không hỏi thì mất tất cả, chỉ chậm hơn vài mùa.

Sáng, trống Công Vấn điểm chín tiếng.

---

Theo lệ, phiên chất vấn cho thí sinh được hỏi ban trọng tài ba câu, ghi biên bản, ai hỏi gì tùy tâm. Quan khách dự thính đông nghịt bậc đá, nhưng từ đầu đại hội chưa mấy ai dùng quyền ấy — hỏi ban tổ chức, khác nào bảo họ sai.

Trọng Nhai bước ra giữa quảng trường, không mang khí giới, tay không. Du Lệ Trăn ngồi bàn ký lục, bút sẵn mực, mắt không nhìn anh.

"Câu thứ nhất," anh nói to, để cả bốn phía tường thành nghe được. "Hào đo linh quanh đài tế vốn phải đầy vào độ này theo lịch cũ. Nay cạn còn ba đốt tay. Hỏi: cạn do trời rút, hay do người khóa?"

Quảng trường lặng ngắt. Tiếng ve trong tán cờ cũng tắt.

"Câu thứ hai. Dưới hầm tế có ba ấn niêm phong khắc quốc huy Bạch Đình, Xích Xuyên, Hắc Sa, và bản đồ dẫn linh từ vùng biên về ba kinh đô. Xin tam sứ đoàn trả lời: sắc lệnh nào cho phép niêm phong Mạch Linh?"

"Câu thứ ba." Anh quay mặt về khán đài trắng, nơi thế tử Bạch Đình đang bỏ sơn tra khỏi tay. "Chín mươi ba con hạc đá chết bằng một loại binh khí chỉ hoàng gia Bạch Đình sở hữu. Hôm nay ta không hỏi án. Ta hỏi: nếu mùa Vơi tiếp tục cạn, ngân kích giữ được bao lâu trước khi người với người chém nhau bằng rựa củi?"

Du Lệ Trăn đứng dậy khỏi bàn ký lục. Cô giơ cao quyển sổ biên bản có dấu triện đỏ hình cánh cung, giọng đọc thẳng vào điều khoản: "Sử quan chấp pháp xin nộp kèm chứng thư ghi nhận lời khai hầm tế, chiếu lệ Công Vấn khoản bảy—"

"Khoan." Chấp Luật nâng tay, không lớn tiếng. Hai quân chấp pháp đã tới hai bên cô từ lúc nào. "Sử quan chưa qua thẩm tra mà tư mang văn kiện mật của ban trọng tài ra công đường. Tạm giữ người, tịch thu sổ, đợi nghị tội."

Cô bị giải đi vẫn cố ngoái lại một lần. Không nhìn Trọng Nhai. Nhìn thẳng vào bảng đèn, nơi tên anh còn gạch son, môi máy động hai chữ mà anh đọc được là *đừng hỏi* — lần cuối cùng.

"Chất vấn hợp lệ," Chấp Luật tuyên, quay lại Trọng Nhai như chiều một đứa nhỏ. "Ban trọng tài ghi nhận ba nghi vấn, sẽ phúc đáp sau đại hội. Chiếu lệ cũ, kẻ nêu nghi vấn chưa có chứng thư được thừa nhận phải chịu án phạt thủ tín: tước giáp hộ linh, bán kết đánh tay không, trọng tài tinh thần không miễn trừ can thiệp ngoài lề." Hắn ngừng, sửa tay áo. "Ngươi còn một đêm để rút chất vấn. Rút thì thôi án."

Chiều xuống, bia xếp hạng cập nhật cột mới: bán kết — Lê Trọng Nhai gặp Tiêu Dận. Cột bên ghi vỏn vẹn: *không giáp, không bảo trợ.*

Tối hôm đó, trước lều thí sinh, Trọng Nhai cởi bộ giáp da mượn của làng, gấp lại trả cho trưởng lão Hoành. Thay vào, anh khoác chiếc áo vải đũi bạc màu của mẹ, mũi kim vá còn sờn ở khuỷu. Anh bước lên bậc đài tập đi thử vài nhịp — đôi vai quen gánh nặng không cần giáp cũng biết đứng.

Từ nóc kỳ đài, cổ hạc trắng đáp xuống sát mặt sân. Nó không kêu. Nó đi ngang qua trước mặt hàng nghìn người, thả một chiếc lông trắng xuống thềm đá, đúng mũi giày anh, rồi cất cánh.

Trên khán đài trắng, Chấp Luật đứng dậy sớm lạ thường, phủi tay áo, rời chỗ trước cả lễ tan.
