Mục lục
Chương 3Ba ấn niêm phong
MD

Chương 3

Ba ấn niêm phong

1076 từ, khoảng 5 phút đọc

"Khe Nứa! Trận thứ chín, sàn ba!"

Xướng danh viên chưa dứt lời, đối thủ đã bước lên sàn. Áo nâu vải thô, cổ trần, hai bàn tay to bản bó bằng gai — đệ tử phái Thiết Chưởng, người ta bảo bên Xích Xuyên nhận nuôi cả phả hệ lẫn nắm đấm của phái này. Hắn tên Ma Đăng Triệt, và điều làm Trọng Nhai lạnh sống lưng không phải đôi cánh tay đó: là cái cách hắn khởi thế. Hai chân mở rộng, hạ trọng tâm, vai trước dồn tới — đúng thế đứng anh đã dùng để đỡ con hạc giống đực lồng lộn mùa trước, nay bị người ta học lại, đóng gói thành chiêu thức có tên hẳn hoi khắc trên bảng thiệu võ.

Gió Đấu Phong cuốn cờ ba đế quốc quất phần phật trên rào chắn. Sàn đấu là đất nện trộn tro, rộng bằng chục sải tay, chung quanh đào rãnh thoát nước nông. Trọng Nhai còn đang nhìn cái rãnh thì cú đầu tiên đã tới.

Thiết chưởng bổ xuống vai. Anh giơ tay đỡ, xương cánh tay ê lên tận răng. Hiệp một, anh lùi. Hiệp hai, anh vẫn lùi — vai tê, tai ù, giữa hai hơi thở toàn tiếng máu đập. Khán đài la ó. Có tiếng gào quen thuộc lẫn trong đám đông: "Đấm vào yết hầu nó đi, đồ hèn!" — A Tư Tân đứng chen giữa các sứ giả Hắc Sa, bầu nước da dê quên cả đeo trên vai.

Trọng Nhai không đấm yết hầu. Anh đang nghe.

Mỗi đòn bổ xong, Ma Đăng Triệt hít một hơi qua mũi — dài, đầy, gấp ở cuối. Đấm tay trần hao khí hơn đấm có giáp hộ linh, và cái hơi thở ấy đến đều như nhịp cối giã gạo, nghĩa là sau mỗi ba đòn, tay kia sẽ chậm nửa nhịp để kịp thở. Dân bắt cá hồi nào đọc được lưng nước bằng mang; dân gánh cỏ đọc được sức người bằng hơi.

Hiệp ba. Đòn thứ nhất, anh né lệch trái. Đòn thứ hai, anh choáng váng đỡ trượt, má nóng ran. Đòn thứ ba — hơi thở tới trước cả tay. Trọng Nhai sấn thẳng vào khoảng nửa nhịp ấy, hai tay ôm lấy khuỷu đang vung, xoay người đè cả mười sáu mùa mưa lên vai hắn.

Anh không biết vật. Anh chỉ làm cái nghề cũ: quật. Chân quét vào rãnh nước tro, bùn non bắn lên, hai người ngã xuống theo cách con hạc giống đực vẫn ngã — dập xuống nền đất ướt, giữ chặt cho tới khi bên kia hết giãy. Ma Đăng Triệt đập tay xuống sàn ba cái. Trống thắng nổi lên, khàn đặc vì gió.

Chưa kịp thở lại, anh thấy hắn: một bóng người bịt khăn đen luồn sau tấm biểu ngữ trận vừa dứt, tay rắc gì đó xuống rãnh nước. Chỗ bột trắng chạm bùn, tro trên sàn sôi lên xì xì, ăn mòn thành vòng tròn ngay vạch xuất phát của anh. Nếu vòng ấy nằm dưới vai anh lúc nãy, trận đấu đã kết thúc theo chiều khác.

Trọng Nhai đuổi theo. Bóng đen luồn qua sau đài tế, nhảy xuống miệng hố lấy đá ngầm — anh nhớ trang biên bản cuối cùng trong quyển sổ Du Lệ Trăn đưa, chỗ kẻ ghi hồ sơ viết nguệch ngoạc bên lề: *đài tế có hầm, tra nét dẫn linh*. Anh liều xuống theo.

Hầm tối và lạnh, mùi đá ẩm như trong hang hạc mùa đông. Cuối đường hầm là một gian tròn khoét sâu dưới lòng đất, và thứ treo ở đó khiến anh đứng chết trân.

Ba cái ấn đá, to bằng nong, đóng vào ba bức tường. Mỗi ấn khắc quốc huy một đế quốc: chim ngân thiết Bạch Đình, mặt trời Xích Xuyên, trăng lưỡi liềm Hắc Sa. Từ đáy mỗi ấn, những ống đồng bé bằng cổ tay chạy song song xuống nền đá, trong ống có sợi sáng màu rễ cây bò về một hướng duy nhất. Chính giữa sàn là bản đồ khắc trên phiến đá nguyên khối: đại lục Thương Lãng, và từ điểm anh đang đứng — Trì Lộ — ba dòng rễ sáng tỏa ra, chảy về ba kinh đô. Toàn bộ linh của vùng biên, của Khe Nứa, của đầm nước vừa suýt nhận mạng anh, được gom lại đây rồi chia phần, gọn ghẽ như người ta chia nước qua cầu cống.

Không có mùa Vơi nào do trời định cả. Đây là một cái khóa. Và ai giữ chìa thì thu thuế.

Anh mò túi tìm con dao phát cỏ theo phản xạ — dân săn bao giờ cũng xác định lối ra trước khi lấy mẫu vật — thì cổ họng bật ra một tiếng kẹt nhỏ.

Trong góc tối, một con mắt tròn nhìn anh. Con hạc đá lạc đàn? Không. Cao hơn, lớn hơn, bộ lông trắng ngà phủ tới sát đất, cái mỏ dài tựa mái chèo. Cổ hạc cúi xuống, sát mặt anh tới mức hơi thở nó thổi bay mồ hôi trên trán. Nó nhìn. Không chớp. Như thể đang đếm từng nét mặt anh để cất vào đâu đó lâu hơn tuổi làng Khe Nứa.

Rồi nó ngửa cổ. Tiếng kêu xuyên qua mấy trượng đá, dội lên tận sàn Đấu Phong, làm trống trận khựng giữa nhịp. Trên bia xếp hạng ngoài quảng trường, cột son tự động hiện thêm một hàng: thí sinh được thần thú chứng giám.

Lúc Trọng Nhai bò ngược lên cửa hầm, quân chấp pháp đã đứng vòng trong vòng ngoài. Không ai tra hỏi anh. Một nội quan áo tía chỉ nghiêng mình, hai tay dâng thiếp giấy ngà:

"Thừa tướng Bạch Đình kính mời thí sinh Khe Nứa dùng trà tại Lầu Thấu, giờ Dậu. Người nói —" nội quan ngừng, chọn chữ y như cân nhắc giá bạc, "— 'có công bằng nào cũng cần ngồi xuống mà bàn'."

Trên thiếp còn mùi trầm. Anh lật mặt sau. Góc giấy, nét chữ nữ sử quan thanh mảnh mà cứng: *ta không hề nói chuyện với ngươi. Đừng hỏi.* Bên cạnh nét chữ ấy, son mới tinh gạch chéo ngang tên anh trên bản sao bia xếp hạng, kèm bốn chữ đóng dấu to bằng đốt ngón tay, không giấu ai: **chưa trụ nổi vòng sau**.

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 3: Ba ấn niêm phongChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.