---
story: "Đại Lục Phong Vân"
chapter_number: 2
chapter_title: "Vạch mực đổi trước mắt"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1177
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-67/chuong/2"
---

# Chương 2: Vạch mực đổi trước mắt

*Tác phẩm: [Đại Lục Phong Vân](https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-67)*

"Suất dự bị! Bên Xích Xuyên thừa hai suất, ai trả đủ ba nén bạc thì khỏi sát hạch vòng trụ!"

Giọng rao lọt qua song cửa xe ngựa trước khi Trọng Nhai kịp thấy mặt người bán. Thành Trì Lộ hiện ra sau mười ngày đi bộ: tường đá ong cao bằng ba con hạc xếp chồng, cờ ba đế quốc căng dọc bờ nam, còn bãi lều thí sinh thì tràn ra ngoài cổng, nhốn nháo như chợ phiên gặp nước lớn. Anh dắt theo gia sản của cả đàn hạc: một tấm thẻ tre khắc tên, một con dao phát cỏ, và đôi giày vá mũi.

Lều trại dựng san sát trên nền đất nện. Có kẻ đốt bạc nấu cháo đậu, có kẻ ngồi viết giấy vay mượn ngay tại chỗ, lãi tính theo ngày đại hội. Một lão thương nhân chặn anh lại, hạ giọng: "Chú em, Khe Nứa phải? Bán lại suất cho ta, ta chu cấp cho làng mày mùa cỏ này." Trọng Nhai không đáp, luồn qua lưng lão, chen về phía đài nhập danh.

Trên đài, viên lại mục tra thẻ tre vào bảng gỗ, đọc to từng cái tên cho ba sứ đoàn cùng nghe. Tên anh được khắc thêm dòng chữ nhỏ bên cạnh: *chủ đàn hạc, đơn kiện án mạng vùng biên*. Viên lại mục liếc anh từ đầu đến chân, môi máy động như muốn nói gì, cuối cùng chỉ đóng dấu mộc xuống.

"Vòng sát hạch: Đầm Linh. Mặt trời đứng bóng, trình diện."

---

Đầm Linh nằm sau đài tế, lòng đầm lát đá phiến, chung quanh tiện hào đo mực linh theo lệ cũ. Sáng nay, vạch nước còn cách miệng hào non một gang tay. Trọng Nhai đứng trong hàng thí sinh, vai kề vai với những kẻ lần đầu anh thấy: áo gấm, giáp da, giáo cuộn sau lưng. Cuối hàng là một thanh niên da nâu bịt khăn vải xanh, vai đeo bầu nước da dê, thấy anh nhìn thì giơ tay vẫy, cười tươi như thể tới đây chơi chứ không thi.

Trống điểm. Bốn trăm người xuống đầm.

Nước lạnh buốt tới bụng. Lệ cũ khắc trên thành đá: ai trụ trong đầm tới khi mực linh rút xuống đáy hào thì đậu; kẻ rời khỏi vạch gạch quanh mình trước hiệu chót bị trừ điểm. Với dân chăn thú, đây chẳng qua là chuyện quen — đồng Khe Nứa mỗi mùa cạn cũng rút nước y vậy, người trụ lại là người biết mạch nước nằm nông hay sâu dưới chân.

Trong lúc đám đông bắt đầu ho he vì lạnh, Trọng Nhai nghe thấy tiếng lục tục từ bậc thềm phía bắc. Mười lính Bạch Đình khiêng khiên, thả từng phiến đá ngăn xuống hố chờ sẵn. Bậc thềm vốn ngang ngực bỗng chìm mất hút. Mực nước dâng lên tận vạch đậu của hạng quý tộc, còn hào đo linh thì tụt xuống đáy.

Trên khán đài, Tiêu Dận ngồi xếp bằng trên ghế thấp, ngân kích gác ngang gối, tay bóc vỏ quả sơn tra. Hắn không nhìn xuống đầm, chỉ liếc tên thuộc hạ ra hiệu rồi cúi xuống tiếp tục lột vỏ, như thể bốn trăm con người sắp chìm dưới kia là chuyện nhỏ hơn múi chanh trên tay hắn.

Tiếng la ó dậy lên. Kẻ bơi giỏi bám vào nhau nổi lềnh bềnh; kẻ quen đồng khô cỏ cháy bắt đầu chới với. Thanh niên khăn xanh cuối hàng cũng vậy — hắn bơi giỏi, nước sâu không làm khó được, nhưng đúng lúc ấy chân hắn co quắp, kêu lên một tiếng nghẹn, đầu nhấp nhô hai lần rồi chìm thẳng xuống lớp bọt trắng.

Trọng Nhai lao tới. Mười sáu mùa mưa gánh cỏ dạy anh cách giữ hơi trong nước đục: một tay túm khăn, một tay đè gáy kẻ kia đẩy lên, để miệng hắn há đúng chỗ mặt nước vỡ. Tên đó ho sặc, phun toàn nước lợ, vừa hoàn hồn đã định nói thì còi hiệu chót đã rúc.

"Thí sinh Khe Nứa rời vạch!" Quan trọng tài đứng trên bờ, tay cầm bảng son. "Trừ hai phần. Chiếu lệ mới ban hành buổi chiều hôm nay: ai bị trừ quá một phần, trục."

Dưới đầm, bốn trăm người ướt sũng ngoảnh lại nhìn anh. Trọng Nhai bước lên bờ, nước chảy ròng ròng từ gấu áo, cố tình đi chậm qua vạch gạch của mình — vạch còn nguyên, chỉ có dấu chân anh là lệch ra ngoài một gang.

"Quan trọng tài," một giọng nữ cắt ngang, gọn như bút chạm giấy. Người mặc quan bào xanh xám ôm hòm điều lệ bước ra, tóc vấn cao, tay không rời quyển sổ. "Điều khoản trục xuất vừa nêu ghi giờ ban hành là giờ Thân. Sát hạch khai ấn giờ Tỵ. Luật không hồi tố — đây là lệ của sử quan chấp pháp khóa trước, khắc ở bia thứ tư, chưa ai gỡ." Nàng lật sổ, đọc từng chữ. "Ta, Du Lệ Trăn, sử quan chấp pháp, phản đối bản xử này trước tam sứ đoàn."

Tiêu Dận cuối cùng cũng ngẩng mặt lên khỏi đĩa sơn tra. "Sử quan họ Du," hắn nói, giọng lơ đãng, "phiên tòa xét sau đại hội vẫn kịp. Bây giờ là giờ của thí sinh."

"Vậy xin ghi vào biên bản rằng ngài đề nghị hoãn xét." Bút nàng ta hạ xuống, không ngập ngừng lấy nửa nhịp.

Cuối cùng, bảng đặc cách treo lên: hai cái tên. Lê Trọng Nhai — lưu thân phận thí sinh, chờ tra xét. A Tư Tân, sứ giả bộ lạc Hắc Sa — cùng vào diện đặc cách vì được cứu hợp lệ. Thanh niên khăn xanh vắt khăn trên vai, chạy ào tới vỗ ngực thình thịch: "Tao nợ mày một mạng! Ở Hắc Sa, nợ mạng phải trả bằng tiệc nướng, đừng khách sáo!" Rồi hắn gãi đầu, hạ giọng: "Nhưng mà lạ nhé, bậc thềm nhà ngươi kia sớm không sửa, muộn không sửa, lại sửa đúng lúc bọn tao xuống nước."

Trọng Nhai nhìn theo ngọn roi gió cuốn lá cờ Bạch Đình trên khán đài, không đáp. Mãi tới lúc xỏ lại giày vá mũi bên lều, anh mới hỏi, như hỏi chính mình: "Hào đo linh năm nay cạn sớm thế, lệ xưa có chép mùa Vơi non hai trăm năm bao giờ chưa?"

Bút sử quan dừng lại giữa trang. Du Lệ Trăn gấp sổ, đi tới cạnh anh, nói rất khẽ, mắt không nhìn anh:

"Ở thành này, câu hỏi ấy đắt hơn trận thua. Kẻ nào hỏi về Mạch Linh đều rơi khỏi bảng xếp hạng — ba người trước đã rơi tháng này rồi." Nàng đẩy quyển sổ kẹp nách sang tay anh, mở sẵn ở trang biên bản có đóng dấu triện đỏ hình cánh cung. "Muốn biết nữa, thì đọc hết cái đã. Rồi nhớ kỹ: ta không hề nói chuyện với ngươi."
