---
story: "Đại Lục Phong Vân"
chapter_number: 4
chapter_title: "Vật thế chấp sống"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1438
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-60/chuong/4"
---

# Chương 4: Vật thế chấp sống

*Tác phẩm: [Đại Lục Phong Vân](https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-60)*

Bóng tối chưa kịp đặc lại thì đèn dầu đã thắp lên từng cụm, nhưng đại sảnh vẫn mất hẳn cái ánh xanh nền mà từ khi xây Hội Linh Các chưa đêm nào tắt. Lan Anh là người duy nhất không lùi về phía cửa bắc. Cô nghe. Nhịp thở dưới lòng đất vẫn đều, chậm, mỗi lần vào là mặt đá mát rượi áp vào gan bàn chân cô lắng xuống một khắc — cái nhịp mà bà cố Y Mi gọi là tiếng máy chạy của Trunkhải.

"Kiểm lâm!" Tiếng viên quan giám định vọng trong đám đông. "Hộp đồng niêm hạt giống để ở án thư! Đừng ai đụng—"

"Đụng chứ." Lan Anh bước ngược dòng người, giơ cao sáu trang giấy dó. "Ai muốn biết vì sao mạch sập thì theo tôi xuống hầm. Lối mở nằm ở đây, cha tôi đo cả đời mới vẽ nổi. Còn hạt giống các ông giữ ba ngày, nó có hút cạn một mạch linh vực không, xuống đó mà xem."

Không ai cản cô được trong lúc ấy. Cản được cũng chẳng ai dám: nền đá vừa hạ thêm nửa gang, và đường nứt mới chạy dọc chân tường như rễ cây đen bò lên.

---

Cửa hầm mạch là miệng giếng vuông xây bằng đá trắng, sâu bảy tầng nhân ảnh. Lan Anh xuống trước, bản đồ giơ trước đèn. Đức Kiên đứng chặn ở chiếu đầu tiên, không phải để ngăn — áo ngoài anh ta đã cởi, tay ôm cuốn sổ ghi sản lượng lò.

"Có một lý do khiến tôi đi theo," anh ta nói, giọng vẫn đúng nhịp đọc biên bản. "Lò đúc phương Nam ăn vào nhánh mạch này. Nếu cậu— nếu cô bảo tâm điểm sụp ở khu lều thợ, số liệu cột đo dưới hầm phải nói thật. Tôi tin cột đo hơn tin lời khai."

"Anh sẽ tin cột đo hôm nay chứ," Lan Anh đáp, "khi nó chống lại hợp đồng hai mươi năm của anh?"

Đức Kiên không trả lời. Anh ta xuống thang.

Cuối giếng là phòng đo mạch: một cột đá tổ ong cao bằng hai người, quanh thân khắc các vạch thủy chỉ. Lan Anh soi đèn vào vạch thấp nhất rồi khựng lại. Ba lớp nét chạm chồng nhau, cùng một kiểu chữ, cùng một độ sâu dao — người thợ khắc chỉ cần giáng búa theo rãnh cũ. Suốt ba đời. Giám viện không đo mạch ở đây; họ chép lại con số năm trước vào năm sau.

Viên quan giám định tụt xuống bậc cuối, mặt trắng hơn ánh đèn. Không ai nói gì với hắn. Hắn cũng không cần nói; ngón tay hắn run run mở khóa hộp đồng.

Hạt giống nằm trên khăn lụa, vỏ nứt từ đêm khai mạc vẫn hở một khe nhỏ. Lan Anh đỡ nó bằng hai tay, quay sang Đức Kiên: "Phiến thử của anh thợ lò đang nằm trong túi tôi. Xám ngoét như tro. Muốn tự tay nhúng nó vào khe nứt không?"

Anh ta nhìn chỗ nứt giữa sàn hang — mạch lộ thiên, giờ chỉ còn một rãnh khô màu đất nung, thỉnh thoảng loé lên tia sáng xanh yếu như đom đóm sắp tắt. Đức Kiên rút bút, mở trang giấy trắng. "Tôi ghi từ năm mười bảy tuổi," anh ta nói. "Cô đặt hạt xuống. Tôi đếm."

Lan Anh kê hạt giống vào miệng khe, đúng chỗ bản đồ của cha đánh dấu vòng đồng tâm thứ nhất. Bà cố Y Mi xuống tới sau cùng, theo sau là hơn hai chục người cầm đèn đủ để cả phòng nín thở.

Không có tiếng nổ. Không có luồng hút. Hạt giống nằm im vài nhịp tim người, rồi khe vỏ mở rộng thêm một li, và từ đấy rỉ ra một sợi sáng xanh — mảnh như tơ nhện, chảy ngược vào lòng mạch. Phiến thử xám trong tay Đức Kiên đổi sắc chậm chạp, từ góc nhúng lan ra, xám thành nâu, nâu thành ám, ám thành một vệt xanh nhạt màu nước trà. Anh ta ghi một con số. Rồi ghi con số thứ hai. Bút anh ta dừng ở đó rất lâu.

"Nó nhả," ai đó phía sau thì thầm. "Nó không hút. Nó trả lại."

Lan Anh quỳ bên khe nứt, trán gần chạm mặt đá. Ba ngày bị gọi là thủ phạm, cổ họng cô cứng như đóng đai; bây giờ cô không biện bạch, chỉ để hai bàn tay úp xuống đất, che cho mầm sáng nhỏ đang bò đi trong lòng mạch.

Rồi nền đá hạ xuống một khắc nữa. Lần này không ai ngã.

Giữa phòng đo, bức tường đá tổ ong phồng lên như ngực người thở. Hai hố sâu hai gang hiện ra ngang tầm mắt đám đông, đáy hố tối, rồi một mí đá nặng nề hé mở — con mắt bằng thạch anh đục, lớn bằng bánh xe nước, quét một vòng chậm rãi qua từng ngọn đèn. Nó nhìn viên quan giám định lâu nhất. Nó không nhìn ai như kẻ thù. Nó chờ, kiểu người ta chờ câu trả lời của một đứa trẻ được hỏi có nhận lỗi hay không.

Trunkhải không phát tiếng. Tiếng của nó là cả căn phòng đang rung lên đều đặn theo nhịp thở, bụi linh lực rơi từ trần hang như phấn hoa xanh.

Y Mi chống gậy bước lên trước con mắt đá, giơ mảnh vỡ bia thề ngang đầu. Chữ khắc dở dang gặp ánh xanh liền đầy dần từng nét, như thể đất đang đọc to phần bị thiếu.

"Tổ tiên ta để lại nửa tấm bia, đợi người ghép nửa kia bằng lời hứa sống," bà cất tiếng, không nhanh. "Nay mạch sập ngay tại đại hội, thần thú trở mình ngay dưới chân các ngươi — đất đã trả lời kẻ nói thật. Ta, trưởng lão tộc Thổ, đề nghị Hiệp ước Mạch Linh: mỗi tộc tự rút hạn ngạch khai thác vụ này; giao hạt Thần Mộc cho vùng đất nghèo nhất mà các ngươi biết, trồng thử một mùa mưa. Ai giữ lời thề, cắt một phần ấn ký của mình làm phân linh. Kẻ nói dối—" bà hướng cằm về phía cột đo ba lớp nét chạm, "thì để đất tự xử."

"Hai mươi năm có giám sát liên tộc của phái Hỏa—" một đoàn viên phía sau Đức Kiên bắt đầu phản đối.

"Im." Đức Kiên gấp sổ. Anh ta không nhìn ai, chỉ đọc đúng một câu, giọng đọc biên bản: "Phương án lọc của tôi hoàn vốn sau mười chín năm. Nhịp sụt của mạch nhanh hơn bốn lần. Nó mua được thời gian. Nó không mua được sự sống." Đoạn đường hầm lặng đi. "Tôi bỏ phiếu thuận."

Tiếng xáo xác từ cầu thang trên dội xuống. Ca Lê tụt những bậc cuối cùng, áo thợ còn dính tro, chắc vừa bị ai đó đuổi theo tới cửa hầm. Anh ta không quỳ, không khóc, chỉ đứng chắn trước đám người phái Hỏa, hai bàn tay đập lên ngực mình như gõ cửa nhà chủ nợ.

"Lò đêm khai mạc chạy gấp đôi công suất. Người ra lệnh là quản lò của phái chúng tôi, không phải con mụ bán cháo, không phải cô kiểm lâm này. Tôi rút khai vì mẹ tôi bị hỏi thăm. Giờ vợ con tôi ở trong sân tộc Thổ." Anh ta nuốt khan, mắt đảo quanh phòng tìm một chỗ dựa không có ở đây. "Tôi khai lại. Khai đủ. Bắt tôi cũng được."

Con mắt thạch anh khép lại. Nhịp thở của tường đá chậm dần, chậm dần, rồi chìm hẳn — thần thú ngủ tiếp, để lại căn phòng đầy người đứng ngồi lẫn lộn trong ánh xanh non quay về từ khe nứt.

Chỉ còn một chuyện. Cả phòng nhìn theo sợi sáng mà hạt giống đang nhả vào mạch — nó mỏng quá, một mùa mưa cũng không bù nổi một vụ khai thác. Y Mi quay sang Lan Anh, và Lan Anh hiểu câu hỏi trước khi bà mở miệng: hạt chọn đất cằn, còn kẻ đi cùng hạt thì chọn ai?

Từ dưới chân mọi người, tiếng rễ non khoan qua đá vang lên, lẻ tẻ mà chắc. Những sợi rễ tím nhạt đội sàn hang mọc lên, bò qua giày, quấn lấy cổ chân từng đại biểu một lượt, không siết, không buông — như bàn tay trẻ con níu lại trước khi người lớn kịp quay lưng đi.
