---
story: "Đại Lục Phong Vân"
chapter_number: 1
chapter_title: "Hạt giống biết khóc"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1277
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-60/chuong/1"
---

# Chương 1: Hạt giống biết khóc

*Tác phẩm: [Đại Lục Phong Vân](https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-60)*

Cổng đá của Hội Linh Các đóng trước mặt Lan Anh như hàm răng khép lại.

"Giấy thông hành hết hạn từ hôm qua." Người lính gác đẩy mảnh da về phía cô, mũi giày hắn chỉ thẳng xuống chân đèo. "Đại hội khai mạc giờ Thìn. Ai đến sau, đợi phiên sau."

"Phiên sau là ba năm nữa." Lan Anh cất mảnh da vào túi ngực, động tác chậm rãi như cất một thứ còn dùng được. "Rừng Đá Xanh không chờ được ba năm. Các anh nhìn về hướng tây xem — khói bếp nhà tôi không còn ai nhóm từ tuần trước."

Người lính không quay đầu, nhưng bàn tay đang giữ cán thương chùng xuống. Đèo đá này chắn trọn tầm nhìn xuống thung lũng, và thung lũng sau lưng cô ta khô khốc như cái bát nung hai lửa. Hắn làm nghề canh cổng đã bảy năm, đủ lâu để nhớ màu xanh của rừng cũ.

"Để tôi hỏi quan tiếp khách." Hắn nói, giọng cộc lốc như thể vừa mắc lỗi với chính mình.

---

Phải đến khi bóng của Lan Anh đổ dài trên bậc thềm thứ chín, người ta mới cho cô vào, xếp ngồi dãy ghế cuối cùng áp tường, chỗ dành cho những đoàn đến muộn và những kẻ không có đoàn. Đại sảnh xây trên ngã ba mạch linh, phiến đá lát nền mát rượi dưới lòng bàn chân, và giữa sảnh dựng đài thử linh khí: một giá đồng đen đỡ tấm bia đá mỏng trong suốt như vảy cá, gọi là phiến tổ. Mọi con số của đại hội lần này đều đọc ra từ đó.

Quan thư ký đứng trên cao xướng tên các phái đoàn, giọng kéo dài như tiếng chuông bị ngâm nước. Tộc Hỏa phương Nam đi đầu, áo thợ nhuộm xám tro, vai mang theo hộp dụng cụ đo nhiều hơn gươm giáo. Người đứng đầu họ trẻ hơn Lan Anh tưởng, trạc ngoài ba mươi, khi nghe xướng tên chỉ khẽ gật đầu rồi mở ngay một cuốn sổ dày — hắn ghi chép cả lúc đang bị người ta giới thiệu.

"Phái đoàn lò đúc phương Nam kiến nghị," quan thư ký đọc tờ yêu sách hắn dâng lên, "duy trì hạn ngạch khai thác hiện hành, kèm đề án công nghệ lọc linh lực dư hoàn trả mạch. Số liệu mười năm, đính kèm bốn mươi hai trang."

Bốn mươi hai trang. Lan Anh bóp chặt gói khăn trong lòng bàn tay. Cha cô đo mạch suốt đời, bản đồ của ông nằm gọn trong sáu trang giấy dó gấp tư, và chưa từng có ai chịu mở ra xem.

Tộc Thủy châu thổ kiến nghị giảm nửa hạn ngạch toàn hạt, vì ruộng cạn của họ nứt đến đốt cổ tay. Tộc Thổ, với tư cách trọng tài, không kiến nghị gì — các bô lão chỉ ngồi khoanh tay, mắt nhắm như ngủ. Duy có bà cố ở hàng ghế đầu, tóc bạc trắng búi bằng dây gai, là mở mắt suốt buổi, cứ nhìn thẳng về dãy ghế cuối áp tường nơi Lan Anh ngồi, khiến cô nhiều lần phải cúi xuống sửa cái gói khăn cho ngay ngắn.

Khi quan thư ký gõ chuông đồng báo nghi thức kiểm chứng vật phẩm trình đại hội, Lan Anh mới nhận ra mình là người duy nhất còn ngồi. Cả sảnh đứng dậy theo phép. Cô đứng lên sau cùng, chậm một nhịp, và chậm một nhịp nữa khi hai tên lệ dịch bước tới.

"Vật phẩm?" Tên lệ dịch chìa lòng bàn tay.

Lan Anh mở gói khăn. Hạt Thần Mộc nằm đó, to bằng đốt ngón tay cái, vỏ nâu sạm nứt nẻ như đất hạn, xấu đến mức vài người quanh sảnh bật cười. Tiếng cười chưa kịp tan thì viên quan giám định đã cầm phiến thử giơ trước hạt, cau mày lắc đầu: "Không lên số. Linh khí bằng không."

"Cha tôi đo nó suốt ba mươi năm." Giọng Lan Anh phẳng lì. "Nó không nhả linh khí ra ngoài, nó ăn vào. Muốn biết thật hay giả, đừng đo. Hãy nhỏ một giọt nước mắt xuống."

"Nói nhảm." Viên quan giám định hất hạt về phía hộp niêm.

Chính cái hất tay ấy làm vỡ đường ngắm của Lan Anh. Cô nghĩ đến cha, đến ngôi nhà gỗ mục giữa rừng than, đến lần cuối ông đặt hạt vào tay cô và bảo: giữ hộ cha, bao giờ đất cần thì trả cho đất. Ý nghĩ siết ngang cổ họng, và một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay cô, lăn đi, không kịp ngăn, đúng vào lòng bàn tay viên quan khi hắn bắt lấy hạt giữa không trung.

Hạt nằm lại trong tay hắn. Không nảy lên. Vỏ nó nứt ra — đường nứt chạy dọc như rễ non tìm nguồn nước, bám vào vệt ướt. Chất bên trong rút dần; vệt nước mắt cạn hẳn trên da người đàn ông, để lại một vết rám nâu nhạt như sẹo cũ. Rồi ánh xanh bùng lên, không chói mà đằm, lan trong phiến tổ trên đài như mực nhỏ vào bát nước trong, lan ra tận những phiến đá lát nền mát lạnh dưới chân mọi người.

Tiếng cười tắt hẳn. Cả đại sảnh im phăng phắc, chỉ còn âm rè rè phát ra từ phiến tổ khi kim chỉ trên đó leo từng nấc.

Bà cố tộc Thổ chống gối đứng dậy, lần đầu lên tiếng, giọng khàn đặc tục ngữ của người giữ rừng: "Đất không nói dối. Nước mắt giả nuôi nổi đá, nuôi không nổi mầm."

Người thanh niên phái Hỏa gấp cuốn sổ lại — lần đầu tiên trong buổi hắn ngừng ghi chép — và nhìn hạt sáng xanh bằng ánh mắt của kẻ vừa thấy một con số nằm ngoài mọi bảng biểu mình từng lập.

Chuông khẩn điểm. Ba hồi ngắn, dồn — hiệu triệu của biên bản khẩn mà Lan Anh nghe kể đã lâu, nay mới tận mắt thấy: quan giám định niêm phong hộp đồng, khóa hạt giống đang tắt dần ánh sáng vào trong; hai tên lệ dịch chặn hai bên cánh khuỷu tay cô; quan thư ký tuyên bố tạm đình chỉ quyền nghị sự của đương sự cho tới khi giám định xong.

"Ta chưa xin các người tin," Lan Anh nói, lần đầu ngẩng nhìn thẳng lên đài cao. "Ta chỉ xin được đứng phiên."

Không lời đáp. Chỉ có trống hiệu dẫn cô rời sảnh.

Đêm hôm đó, trước khi bị giải vào phòng tạm giữ, Lan Anh còn kịp nghe tiếng chuông đại hồng vang từ tháp phiến tổ — thứ chuông chỉ đánh khi mạch linh vực trung tâm đổi số. Quan chủ tọa bước ra ban công đá trắng, giọng truyền khắp khuôn viên, nặng như đá thả xuống giếng:

"Báo khẩn. Chỉ số mạch trung tâm sụt một phần ba trong đêm. Ủy ban triệu tập phiên bất thường." Ông ta dừng một nhịp, và cái nhịp ấy đủ dài để mọi cổ trong sân quay về phía dãy nhà tạm giữ. "Nghi phạm khởi điểm nằm trong phạm vi đại hội. Giao giám viện truy nguyên."

Trong hộp đồng cạnh vách, hạt giống tối om nằm im. Lan Anh hiểu, hơn ai hết ở cái sân này, rằng từ giờ phút này, thứ duy nhất cô mang đến để chứng minh sự thật — và cũng là thứ duy nhất cha cô để lại — đã trở thành bằng chứng buộc tội chính mình.
