Chương 1
Giờ Dần Chưa Tới
1324 từ, khoảng 7 phút đọcGàu nước chạm đáy giếng kêu một tiếng khô khốc, rồi chỉ kéo lên được nắm bùn sủi bọt.
Thẩm Ngạn Chu quỳ một chân bên miệng giếng trạm canh, áp tai xuống thành đá. Không có gì. Mười năm trước, đặt tai ở đây còn nghe thấy long khí rì rầm chạy dưới lòng đất như xe qua phố; giờ chỉ còn hơi nóng của đá tích từ ban trưa phả lên, mùi tanh ngai ngái của đất chết. Hắn đếm thầm ba nhịp — thói quen cũ của người coi mạch — rồi buông tai ra. Đếm nữa cũng vậy. Mạch đã nghẽn tới tận đây.
Trạm canh linh mạch hạ du vốn là chỗ hắn lớn lên, nơi lão Khương từng dạy hắn áp lòng bàn tay vào thân cây khô để đoán nước mạch còn hay hết. Bây giờ cả làng xếp hàng trước hai cái giếng cuối cùng, gàu truyền tay nhau, ai cũng cố múc chậm để phần người sau. Đám trẻ con không hiểu vì sao bị cấm uống thỏa thuê, ngồi bệt trên nền đất nứt nẻ, môi lấm tấm vảy trắng.
"Ca ca."
Tiếng Thẩm Tinh Hòa vang từ đầu ngõ, nhỏ và gấp, lẫn trong tiếng người đang dồn về phía cổng huyện. Con bé mười sáu tuổi, tay ôm chiếc túi vải của hắn, chạy tới thì hụt hơi phải dừng lại, nhưng ánh mắt đã chỉ về phía đông trước khi kịp thở đều.
"Trên huyện treo cáo thị. Quan văn nói… kỳ bái sư năm nay đổi lệ. Học Cung Huyền Kiêu chọn đủ một vạn hai nghìn học trò các châu, sung vào chính đội, khởi hành đêm nay lên Đại Lộ Cổ." Nó nuốt nước bọt. "Danh sách làng mình có tên ta."
Tay hắn đang buộc dây gàu khựng lại. Dây tuột, rơi đánh xuồng xuống thành giếng.
"Chọn bằng cách nào?"
"Đếm hộ khẩu. Mỗi nhà ba đinh nộp một túa." Tinh Hòa cúi xuống, giọng vẫn cố giữ bình thường, nhưng ngón tay bắt đầu lần vào vạt áo — thói quen mỗi lần nó sợ. "Quan ghi tên xong còn thưởng cho nhà ta hai đấu thóc. Dân làng họ… họ mừng cho ta, ca ca. Họ nói đi học cung là phúc ba đời."
Hai đấu thóc. Hắn nhìn sang khoang lúa nhà mình — trống trơn, cửa mở he hé như hàm răng rụng hết. Làng sắp khát đến cổ mà quan phát thóc mua người, đem đi đúng cái khắc trăm năm một lần ấy. Vạn tuyến triều tông. Ngay cả trẻ chăn trâu trong làng cũng thuộc câu ca dao: *giờ Dần đổi dòng, cá cạn nằm phơi*. Người trên kinh hẳn cũng thuộc.
Hắn đứng dậy, phủi bụi đầu gối, khoác túi lên vai.
"Đi. Xuống huyện."
---
Cổng huyện đông như hội. Tấm cáo thị gỗ sơn son dựng trên giá cao, nét chữ quan văn cứng đanh, đóng triện đỏ chót: *Trăm năm gặp một, linh mạch đồng triều. Chọn ngày mùng tám tháng này, giờ Hợi tập kết, giờ Tý khởi hành, dọc theo Đại Lộ Cổ nam tiến, bái nhập Học Cung Huyền Kiêu…* Phía dưới ghi thêm một dòng nhỏ hơn, như thể người viết cũng thấy dòng ấy chẳng cần ai để ý: *Ai nấy giữ đúng nhịp bước quan dẫn, cất chân hạ chân theo hiệu trống, kẻ lạc nhịp xử theo quân pháp, không luận.*
Dân chúng chen nhau xem chủ yếu vì hai đấu thóc và không khí lễ hội. Có bà mẹ đẩy con trai lên trước: "Ngó kìa, biết đâu năm sau tới lượt nhà mình." Tiếng cười, tiếng bàn tán, tiếng lợn gà quang gánh lẫn vào nhau. Chỉ vài người già đứng xa xa, mặt lặng thinh, tay lần chuỗi hạt cốt khô.
Thẩm Ngạn Chu không đọc phần thưởng. Đọc lần thứ hai, mắt hắn mắc vào bốn chữ: *giữ đúng nhịp bước*.
Hiệu trống. Một vạn hai nghìn người cất chân hạ chân theo một hồi trống, đi trên Đại Lộ Cổ — con đường đá cổ độc nhất xuyên ba châu, hai bên đường là hệ linh mạch chi chít như gân lá. Hắn từng theo thầy sửa một đoạn mạch tắc ở đó: chỉ ba trăm dân phu xếp hàng nện nhịp hai bên bờ mương mà dòng long khí đang loạn đã chịu quy hàng. Thầy gọi đó là phép trấn tuyến thô sơ, dùng cho việc nhỏ.
Việc nhỏ cần ba trăm người.
Hắn chen ra khỏi đám đông, không về nhà, rẽ thẳng lên gò mộ đầu làng. Nắng chiều xiên qua những bia đá nghiêng ngả. Ngôi mộ không tên của lão Khương nằm khuất sau bụi tre xác xơ — mười năm trước thầy phản đối một kế hoạch gì đó trên kinh, rồi mất tích, rồi người ta khiêng về một bộ quần áo rách, mai táng như vậy. Trên bia có câu bị đục mất nửa, chỉ còn: *…mạch chảy đúng chỗ, đạo mới đúng chỗ.*
Trong hốc mộ kê lệch phiến đá, hắn lôi ra cuộn da bò ố vàng. Bản đồ long khí thầy vẽ tay, nét mực loang nhiều chỗ vì nước mắt của chính hắn đêm nhận tin dữ. Suốt ba năm hắn mở ra đối chiếu với thực tế hằng chục lần, thuộc lòng từng mắt mạch, từng chỗ thắt. Nhưng chưa lần nào hắn ghép bản đồ này với một tờ cáo thị.
Lần này hắn trải bản đồ lên bia mộ thầy, tay trái giữ mép da, tay phải gõ nhè nhẹ lên mặt đá theo nhịp trống tưởng tượng — nhịp quân nghi Học Cung, khúc *Xuật Xuất*, hắn từng nghe đúng một lần hồi mười bốn tuổi xuống huyện bán củi. Cất chân. Hạ chân. Ba bước một khắc, khắc nào cũng đều tăm tắp.
Mắt hắn chạy dọc trục Đại Lộ Cổ trên bản đồ. Chín mắt mạch lớn, mỗi mắt cách nhau đúng số dặm mà một đoàn người đi đều nhịp mất tròn một canh giờ. Bên cạnh mỗi mắt mạch, thầy ghi một ký hiệu mực nâu đã phai: vòng tròn có chấm giữa, nét vẽ nguệch ngoạc vội vàng như thể người vẽ sợ mình không còn thời gian. Cả đời thầy chỉ dùng ký hiệu ấy cho một thứ — *ấn nhãn*, dấu của trận pháp trấn ấn.
Gió chiều lùa qua bụi tre, cuộn da bò phập phồng như ngực người thở gấp.
Từ gò mộ nhìn xuống, đoàn người làng đã bắt đầu rời ngõ: cha mẹ tiễn con, học trò xếp hàng dọc theo quan đạo, mỗi dãy đúng mười người, im phăng phắc chờ hiệu trống. Một gã nha lại cầm dùi trống đứng đầu đoàn, giơ tay lên.
*Tuýc.*
Hàng người cất chân. Đất rung nhẹ.
Ở con mương gạch hai bên đường quan đạo, chỗ tuần trước còn sót vũng nước mạch rỉ từ dưới lên, đàn cá bột nổi trắng bụng, lật phập trên mặt nước vừa sánh đặc vừa ấm bất thường. Long khí đang dội ngược. Nó không chảy nữa — nó bị chặn lại, dồn ép, chờ một canh giờ nào đó để đổi chiều theo lệnh của kẻ đặt được ấn lên mắt mạch.
*Tuýc.* Nhịp thứ hai. Hàng người hạ chân. Bụi bốc lên đều tăm tắp, thẳng băng như kẻ.
Thẩm Ngạn Chu đứng chết trân trên gò, cuộn bản đồ siết trong tay đến nhăn dúm. Một vạn hai nghìn đôi chân, chín mắt mạch, một hồi trống. Lịch bái sư không phải lịch trình. Đó là pháp trận — kẻ thiết kế giấu trọn một trận đồ trấn ấn khổng lồ trong cái ngày hội nhập học mà cả thiên hạ đang reo hò xúm lại xem.
Và em gái hắn, giá hai đấu thóc, đang đứng ở dãy thứ tư, cất chân theo hiệu trống.
Bình luận
0 bình luận và phản hồi đã được công khai.
Đăng nhập để bình luận, phản hồi, thích hoặc báo cáo nội dung.
Đăng nhậpChưa có bình luận
Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.