---
story: "Đại Lục Phong Vân"
chapter_number: 1
chapter_title: "Mưa Ngược"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1012
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-102/chuong/1"
---

# Chương 1: Mưa Ngược

*Tác phẩm: [Đại Lục Phong Vân](https://meocondoctruyen.com/truyen/dai-luc-phong-van-ai-102)*

Trường đua Thương Ngô mở cổng từ giờ Thìn, nhưng đến giữa buổi trưa, đám đông vẫn chen kín khán đài đá xanh. Cố Vân Phàm đứng ở góc sân chờ, trường thương tì trên vai, mũi nhọn cắm xuống đất theo thói quen của người giữ thế thủ. Quanh chàng là cờ hiệu của các thế gia: giao long thêu chỉ đỏ của Viêm Đình phương Nam, sói tuyết lông bạc của Bạch Lộ phương Bắc. Cờ của bộ tộc Hà Bá chàng mang theo chỉ là một mảnh vải thô nhuộm xanh nước hồ, treo lủng lẳng sau lưng như tấm tang chưa kịp gỡ.

"Con dòng nước cạn cũng tới dự?" Giọng cười vang lên từ hàng ngựa bên cạnh. Công tử họ Triệu ngồi trên lưng giao long non, roi da quất vào bệ yên đánh chát. "Hồ nhà cậu sắp cạn tới đáy rồi, để dành sức mà tát nước."

Vân Phàm không ngẩng đầu. Cha chàng từng nói, kẻ cầm thương mà cãi nhau bằng miệng thì tay sẽ chậm đi nửa nhịp. Chàng chỉ liếc lên kỳ đài, nơi hai sứ giả đế quốc ngồi song song: quốc sư Viêm Đình áo lửa, tay lần chuỗi hạt đồng; sứ Bạch Lộ khoác lông trắng, mắt nhắm như ngủ. Cả hai đều đến xem tuyển Long Kỵ, kỳ thực là xem ai giành được kỵ binh trẻ về mình trước. Còn bộ tộc Hà Bá tới đây chỉ để xin một suất hộ thành — đổi lấy quyền sống sót khi thiên tai gõ cửa.

Trống điểm hiệp thứ ba thì trời chuyển. Không phải mây kéo, mà là ánh sáng bị hút đi, cả quảng trường tối sập như có vật gì khổng lồ vừa che mất mặt trời. Mùi tanh nồng bốc lên từ mặt hồ xa tít chân trời. Rồi Vân Phàm thấy nó — những giọt nước bay ngược. Từ phương diện hồ Thương Lam, từng dải hơi nước dựng đứng lên trời, tung tăng như đàn cá vượt thác, xuyên qua mái che đá, xuyên qua cờ xí. Giọt đầu tiên chạm lá cờ giao long phía trên đầu chàng, vải đỏ xèo xèo cháy thành một lỗ tròn, khói xám bay lên, mùi khét lẹt quyện vào mùi tanh.

"Mưa linh dị!" Ai đó hét lên. Khán đài vỡ trận. Người ta giẫm lên nhau chạy về phía cổng, bỏ lại roi, mũ, cả yên ngựa chưa buộc chặt. Đám giao long trong chuồng sắt bắt đầu lồng lên, va đầu vào song, tiếng vảy cạ vào nhau rợn cả sống lưng.

Vân Phàm không chạy. Chàng nhìn lên khán đài đổ nát và thấy một bóng nhỏ ngã lăn giữa bậc thang — tiểu đồng họ Triệu, đứa bé mười hai tuổi chuyên việc chăm ngựa, chân mắc vào quai yên gãy. Ngay sau lưng nó, cánh cổng chuồng số bảy bật tung. Con giao long đen thoát ra, thân dài hơn chiếc xe ngựa, đuôi quét sụp một cột cờ đá. Nó không nghe lời ai nữa; đôi mắt vàng dã thú quay thẳng về phía đứa bé đang khóc thét.

Ba bước. Vân Phàm lao đi ngược dòng người chạy, Ý Thủy trong tay hạ thấp, mũi thương chĩa lên trời thay vì chĩa vào họng con vật. Đòn đầu tiên chàng đỡ — cán thương chặn ngang hàm dưới, lực va dồn xuống vai khiến xương kêu răng rắc, hai chân trượt trên nền đá. Đòn thứ hai chàng đỡ — vẩy đuôi quét ngang, chàng thu thương về ôm sát ngực, để lực đẩy mình bay lùi về phía đứa bé. Đòn thứ ba, con giao long phóng thẳng tới, há miệng. Vân Phàm đóng thương xuống đất, chống đuôi thương vào vết nứt đá, hai tay nắm cán, gồng người.

Ý Thủy cong như cây tre trước bão. Toàn thân chàng rung lên, máu tứa ra khóe môi, nhưng mũi thương vẫn giữ nguyên một chỗ — ngay yết hầu con vật, đủ gần để đâm, và chàng đã không đâm. Giao long khựng lại. Trong khoảnh khắc cái đầu nặng trịch ấy dừng trước mũi thương, nó nhận ra sinh vật nhỏ bé này không có ý chém xuống. Nó vặn cổ, cào nền đá hai cái rồi lách mình phóng về phía hồ, mang theo cả cơn mưa ngược đặc quánh.

Quảng trường im phăng phắc. Sứ giả Viêm Đình đứng dậy từ bao giờ, chuỗi hạt đồng ngừng lăn. Trên kỳ đài, vị trưởng lão Hà Bá tóc bạc chống gậy bước xuống, lưng còng hơn mọi khi, không nhìn Vân Phàm mà nhìn cái lỗ cháy trên cờ, rồi nhìn mũi Ý Thủy vẫn cắm trong vết nứt đá.

"Tuyển kỵ đình chỉ," lão nói, giọng khô như dây cung cũ. "Suất thông qua thuộc về họ Cố. Ghi vào sổ."

Đêm hôm đó, Vân Phàm không ngủ được. Chàng nằm trong lều tạm của bộ tộc ven tường thành, nghe mưa ngoài kia rơi xuống đúng chiều — thứ mưa bình thường, lạnh và vô hại, như thể ban ngày chưa từng có chuyện gì. Chàng ra giếng rửa vết thương trên vai thì thấy ánh đèn leo lét phía cổng bắc.

Trưởng lão đứng đó, tay ôm một vật gì phủ vải. Vân Phàm nấp sau chồng gỗ. Lão đưa vật ấy cho một bóng người áo xám không rõ từ đâu tới, hai người không trao lời nào, chỉ có mảnh vải tuột xuống một góc, để lộ trong ánh đèn một mảng đen bóng lớn bằng cánh buồm thuyền nan, viền răng cưa, ướt sũng — chiếc vảy rơi xuống trước chân chàng giữa tiếng thét của cả trường đua, thứ mà ban ngày lính tráng đào mãi không thấy.

Bóng áo xám rời cổng. Trưởng lão đứng lại rất lâu, ngửa mặt nhìn trời, nơi những dải nước ngược cuối cùng đang tan vào mây.

Vân Phàm siết chặt cán thương trong bóng tối. Cha chàng mất tích đúng vào một năm có mưa ngược.
